Pages

Wednesday, October 14, 2015

Tội bà ngoại


Bà vừa mới đóng cánh cửa phòng tắm lại, lật cái bàn cầu xuống, bắt đầu kéo lưng quần thì nghe ông hét lanh lảnh ngoài phòng khách:
-          Nó té kìa! Bà ngoại đâu rồi?

-          Ông không đỡ nó lên được à? – Bà tuyệt vọng hỏi với ra, tay vẫn còn cầm cạp quần.

-          Cháu té thế kia mà BÀ ĐÂU RỒI? – ông hét to hơn và tiếng con bé bắt đầu gào lên, có lẽ giọng thét  muốn vỡ nhà của ông làm nó hoảng kinh hơn là cú té đập mặt xuống tấm thảm dầy dặn.

Bà lật đật kéo quần lên rồi mở cửa:

-          Bà ra đây, bà ra đây. Ôi, chết chết, cháu bà té đau ở đâu?

Ông ngồi vắt vẻo trên ghế, bình chân như vại, thản nhiên giở trang báo. Con bé chạy chơi vấp tấm thảm có té thật nhưng nó đã tự đứng lên, miệng vẫn còn ngoạc ra, mắt sợ sệt nhìn ông.

Bụng bà thắt lại, nhức nhối. Hơn nửa ngày rồi bà không có thì giờ vào phòng tắm làm cái công việc rất chi ư là thiết thực: đi tiểu. Hễ mỗi lần bà rời con bé ra, nó không ngã thì lại vói lên mặt bàn chụp lấy bất kỳ thứ gì ngay tầm tay, hoặc lăm le đòi trèo lên ghế, lên bàn. Bà không cách gì gởi nó cho ông để chạy nhoáng nhoàng vào phòng tắm. Như mọi ngày, ông ngồi ở ghế sa lông, tay cầm tờ báo đọc chăm chú, hoặc dính mắt vào cái tivi xem chương trình động vật hoang dã. Thỉnh thoảng ông cũng liếc nhìn con bé rồi hô hoán lên, nhưng nếu nó có té ngay trước mặt ông, ông vẫn tỉnh bơ ngồi gọi bà chứ đố hòng ông đứng dậy đỡ cháu. Bà biết thế nên đành tự nhủ thôi ráng nhịn, chờ khi nó đi ngủ rồi hẵng hay. Bà đã nghĩ đến chuyện hay chính bà mặc tã để không phải chạy ra chạy vào phòng tắm mất công mà chẳng được gì. Cuối tuần này đi chợ, chắc chắn bà sẽ đi mua tã loại dành cho người già lớn tuổi dùng.

Con bé lên hai, cái tuổi phá như giặc, tay chân lúc nào cũng quơ loạn lên. Nó như một trái banh, nảy tưng tưng khắp nhà. Lúc nó ngủ, “trái banh” mới chịu nằm yên một chỗ và bà mới được ngồi thở một chốc. Khi nó tỉnh dậy, dù muốn hay không bà cũng phải quay vù vù khắp nhà theo cháu. Không theo nó sát như thế, nó lại leo tót lên lầu, leo luôn lên bàn thờ của bà, một tay lật úp mấy bát nhang xuống nền thảm chơi, tay kia lấy mõ gõ boong boong lên đầu Phật thì đến là phải tội cả bà cả cháu.

Bà tội nghiệp nó ốm yếu. Lúc mới sinh, con bé bị hẹp ống thực quản, ăn uống khó khăn. Nhưng chỉ mấy tháng đầu thôi, bây giờ dù cho bác sĩ hay bố mẹ nó có bảo với  bà cả trăm lần là ống thực quản của nó đã bình thường, bà vẫn chẳng tin. Tin gì cái lũ bác sĩ đầu óc như ngỗng như ngan ấy? Chỉ cần nhìn con bé ăn uống là phải biết nó không bình thường chứ? Đời thuở nhà ai lên hai mà nó không ăn hết nổi lưng chén cơm, đấy là bà đã kiên nhẫn cầm chén chạy theo nó như đèn kéo quân từ phòng trong ra phòng ngoài, từ nhà trên xuống nhà dưới, cả hai tiếng đồng hồ ròng rã. Chẳng được mấy muỗng vào miệng. Bà sốt ruột sợ cháu đói, đành “ăn gian”, pha bình sữa thật đặc, ép con bé uống. Sữa có đầy đủ chất bổ, bà không lo. Cơm canh mình nhìn vậy chứ chẳng bao nhiêu chất vào người. Còn cái khoản thịt cá thì ôi thôi, con bé có chịu ăn đâu, nhét miếng thịt gà vào miệng, nó ngậm chặt lại, chạy loăng quăng năm mười phút, quay về nhả toẹt ra trước mặt bà, nguyên miếng. Bà đem thịt xay nhỏ nấu cháo, đút vào miệng nó, nó liền phun phèo phèo ra, cả cháo cả thịt bắn lên mặt bà. Bà giận điên nhưng thấy khuôn mặt xinh xắn nhìn bà cười hả hê, bà chẳng nỡ la cháu.  Một hôm cáu tiết, bà quát lên, thế là mẹ con bé bực dọc ra mặt:

-          Tại sao cần phải to tiếng với nó chứ? – Bà im bặt, không muốn đôi co với con vì có một lần bố mẹ nó đang cãi nhau, con bé chạy tới bám chân mẹ bị lãnh luôn một cái phát vào mông tê điếng mà chẳng hiểu tại sao, bà trông thấy mà xót trong lòng.

Thấy cháu mình nhỏ người so với những đứa trẻ cùng tuổi, bà lo lắng lắm. Ban ngày nó chẳng nhét được bao nhiêu đồ ăn vào bụng, nhất là thiếu chất đạm, nên đêm đến nó ngủ không yên giấc vì đói. Bà thương cháu, biết rằng với cái tuổi này, chuyện ăn đêm là không cần thiết, nhưng bà vẫn đánh thức nó dậy hai lần đem bình sữa cho con bé bú. Nó con nít, bú xong quay ra ngủ liền, bà lớn tuổi rồi, đã thức thì khó lòng ngủ lại. Vừa mới chợp được mắt, dỗ được giấc ngủ thì cháu bà ú ớ, bà lại quáng quàng ngồi dậy đi lấy bình sữa khác đưa cháu. Đêm này sang đêm khác, bà gần như thức trắng. Có bữa bà đang ngồi ăn trưa, mắt tự dưng díp lại, bà thiếp đi ngay trên bàn ăn, tay vẫn còn cầm đôi đũa. Ông la lên:

-          Này, làm cái gì thế?

Bà mở choàng mắt, nhìn thấy chén cơm trên tay mình đang chực tuột đổ xuống đất, còn đôi đũa đã rơi từ lúc nào. Bà thẫn thờ lượm đũa cầm chén, và nốt chỗ cơm vào miệng, ăn cho qua bữa, chẳng ngon lành gì. Bà thèm được ngủ một giấc 24 tiếng đồng hồ, không ai làm phiền, không ai đánh thức, không ai kêu réo bên cạnh. Có lần bà nói thế với con gái, nó quát lại:

-          Con bảo mẹ để gởi nó đi nhà trẻ mẹ không cho, bây giờ mẹ than thở cái gì?

-          Gởi cái gì mà gởi? Tao nuôi không hơn nhà trẻ à? Ở nhà trẻ cả đống con nít dơ bẩn, đứa này trét nước mũi lên đứa kia, tởm! Tao đã bảo là để tao coi nó. Mày không phải lo.

Đúng thế, nhà trẻ sao bằng bà. Một cô giáo nhà trẻ coi đến 6, 7 đứa, mắt mũi đâu canh chừng từng đứa một. Đàng này bà ở nhà rảnh không làm gì thôi thì coi cháu cho con gái mình nhờ. Đầu tiên hết là không phải tốn tiền gởi. Giời ơi, có rẻ đâu, tốn tỉ tiền mà đứa nhỏ không được chăm nom kỹ càng thì đem con đi gởi có phải là hành nó không? Nhà trẻ ấy à, một đứa đau là chừng đó đứa còn lại trước sau gì cũng lây bệnh. Mà có phải con ai cũng sạch sẽ như cháu bà, đừng tưởng nhìn tóc vàng mắt xanh, mặt mũi như thiên thần thế mà sạch nhé, chí rận đầy người đấy. Ôi thôi, nói tới cái nhà trẻ, bà nghĩ ngay đến một ổ bệnh lúc nhúc vi trùng, chí rận chạy lung tung. Nhắc đến chuyện sạch sẽ, bà chợt nhớ mấy hôm nay tay bà đau nên không cách gì tắm cho con bé được. Tóc nó đổ dầu ra, bết vào nhau từng lọn,  người nó trộn lộn mùi chua lè của sữa đổ, của mồ hôi, của cái tã nặng trĩu mà bà chưa kịp thay. Hôm qua bà có bảo mẹ nó nhưng mẹ nó bận đi học piano, nên quấy quá:

-          Ờ, khi nào mẹ tắm được cho nó thì mẹ làm, nó cũng chẳng ra đường gặp ai nên không sao đâu.

-          Con xem có bộ đồ nào sạch không thay cho nó hộ mẹ tí.

-          Làm gì còn bộ nào sạch? Cả tuần nay có ai giặt đồ đâu? Thôi mẹ mặc đỡ cái áo hôm qua này cho nó vậy. Không dơ lắm…

 Đành tạm lấy khăn ướt lau cho nó rồi thay cho nó bộ đồ, khi nào tay hết đau, bà sẽ tắm cho nó. À, mà con gái bà có biết tắm cho con đâu? Bà quên mất. Từ hồi con bé được sinh đến giờ, mẹ nó chưa bao giờ tắm con, ngay cả thay tã cho con cũng vậy. Mà đấy là tại bà. Bà sợ con gái bà làm việc nhà thêm mệt, hôm sau không thức dậy đi làm nổi. Thế nên bà dành cả phần thức đêm thức hôm với con bé, thêm phần tắm rửa, cho ăn cho uống nữa. Con gái bà đi làm về, chỉ chơi với con được khoảng một tiếng thì cả hai lên giường. Bà cũng vội vàng vào giường theo, vì bà biết, hai giờ sáng con bé sẽ đánh thức bà dậy, rồi bốn giờ sáng, nó sẽ réo bình sữa thứ hai. Ừ, có bà bên cạnh, con gái bà đi làm yên tâm hơn. Giao con cho bà chắc chắn là hơn giao con cho người lạ nuôi rồi, phải thế không? Con bà chỉ việc đẻ con, phần còn lại bà lo tất. Bà có mệt một tí nhưng giấc ngủ của con gái bà quan trọng hơn. Nó là người làm ra tiền duy nhất trong cái nhà này, gánh nặng trên vai nó đã oải lắm rồi, giúp cho con được tí nào, bà cảm thấy yên lòng tí đó.

Con gái bà rất nghe lời bà. Lúc mới lấy chồng, bà bảo nó, chẳng tội vạ gì về ở nhà chồng, nó có hai đứa con riêng, mày lấy nó rồi về hầu nó đã đành, còn làm mọi cho con nó nữa a. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, có khi nào mày động móng tay móng chân cơm nước cho ai đâu. Thôi cứ ở nhà mẹ, cơm tao lo, nước tao rót, không sướng à. Nó nghe theo. Đến bây giờ hai vợ chồng nó chỉ gặp nhau mỗi hai ngày weekend mà thôi còn thì suốt tuần nhà ai nấy ở. Mới đầu nhìn thấy cũng kỳ kỳ, nhưng vợ chồng nó không lấy thế làm phiền thì thôi chứ. Khi con gái bà sanh con, bà bảo liền, để tao nuôi! Chồng nó không phản đối, biết rằng có mở miệng ra cũng không lại mẹ con bà. Mà tự dưng bà không thích ông con rể này tí nào. Mỹ đấy nhưng mà hỗn láo lắm. Vừa bước vào nhà nó đã tí tởn xưng xưng gọi bà “Hi Mom!”, rồi ôm quàng lấy bà ra chiều thân thiết. Hai với ba cái gì, phải xưng hô lễ phép, phải biết trên biết dưới chứ, bà với nó đâu có bằng vai phải lứa? Đã thế nó còn dám vỗ vai ông già vợ bồm bộp, bỗ bã. Láo lếu thế là cùng! Sau mấy lần bà mặt nặng mày nhẹ với ông con rể, ông con biết ý, không dám kêu réo mom miếc gì cả, chỉ dám đứng xa xa gật đầu “Chao, Mrs Le!”
Để đổi lại với đứa cháu, bà đưa con chó cưng giống Chihuahua của mình cho thằng con rể nuôi. Con chó này có tật hay sủa bậy. Con bé đang ngủ mà nghe chó sủa thì nhảy dựng lên, khóc muốn sập nhà! Giấc ngủ của con bé quan trọng lắm. Bà nhớ một buổi tối bà gội đầu xong, vừa bật máy sấy tóc, tiếng máy vù vù không to lắm thế mà con bé nghe thấy, giật mình khóc váng lên. Con gái bà bực bội nói vọng ra:

-          Ở cái nhà này không ai biết giữ im lặng là gì à?

Thế là bà ra điều lệ cho tất cả mọi người trong nhà. Khi con bé ngủ, không ai được làm bất cứ cái gì gây ra tiếng động, đi đứng phải khẽ khàng trên đầu ngón chân, đi vệ sinh không được giật nước, không được ra vào đóng cửa lớn cửa nhỏ, không được mở quạt, bật đèn, không máy giặt, máy sấy, máy sấy tóc, máy rửa chén, không được ho khan, khạc nhổ, nói to, điện thoại phải tắt đi, tivi không được mở. Đấy, có lần ông bật ho ầm nhà, con bé đang ngủ vùng dậy, nhảy ra khỏi giường chạy đi chơi. Đến tầm năm giờ chiều nó mệt lả, thức không ra thức, ngủ không ra ngủ, báo hại bà hết bồng lại bế, nó ở trên tay bà vặn vẹo tứ phía, đầu hết ngoặt ra sau lại ngả ra trước, miệng kêu khóc léo nhéo rên rỉ không ra hơi, bà đến gẫy lưng với nó. Khi nào chạy theo con bé không nổi, bà sẽ bồng tắp nó lên, cắp ngang nách. Con bà có lần bảo:

-          Mẹ à, mẹ bế nó như vậy chân nó bị vòng kiềng đấy!

 Ở đó mà vòng kiềng với không vòng kiềng, tay đau, làm sao bà bế nó cho đàng hoàng được? Với lại cắp nó trên nách, tay còn lại của bà mới rảnh rỗi làm việc khác được chứ? Chẳng hạn như quét cái nhà, rửa cái ly. Ông có cái tật ngồi đâu uống nước là để cái ly y nguyên ở đấy, đố hòng cầm được cái ly đem vào để trong bồn rửa chén. Thế nên nội trong phòng khách không thôi đã có khoảng một chục cái ly rải rác khắp nơi. Con bé khi chưa biết đi thì không nói, bây giờ nó chạy thoăn thoắt, tay gặp cái gì cũng vơ lấy, nhanh như cắt, bà sợ nó vớ phải cái ly làm bể mảnh chai văng tung tóe. Nghĩ thế bà lạnh cả người, đang ngồi thở dốc, bà vội vàng đứng lên đi thu vén các ly chén đem vào bếp. Hôm bữa đến nhà cô em họ chơi, bà thấy có mấy cái ly nhựa uống trà rất bắt mắt, bà phải nhắc con gái mua chừng chục cái như vậy để xài, ly thủy tinh nguy hiểm quá. .

Có ông ở trong nhà không được việc gì ngoài việc bới thêm chuyện cho bà làm. Cả tháng nay ông làm mình làm mẩy với vợ con để được về Việt Nam cho có không khí  tự do. Chỉ vì con gái ông cấm ông không được lái xe, tịch thu luôn bằng lái của ông đem giấu, ông như người mất chân, không đi đâu được. Thật ra chuyện chẳng có gì mà nó làm ầm ĩ lên. Ông lái xe ra chợ, lúc lùi  xe, ông không nhìn thấy cái xe bé tí đậu đàng sau, thế là đuôi xe ông quẹt vào cánh cửa xe người khác. Thay vì dừng lại để xem xét, ông lại lái chạy tuốt về nhà. Chủ nhân cái xe bé tí ấy  không phải tay vừa, hắn rượt theo ông đến tận nơi. Hắn bấm chuông gọi cửa, ông không dám mở sợ gián điệp theo dõi, hắn bèn gọi cảnh sát đến. Con gái ông đang làm việc phải bỏ dở chạy về nhà giải quyết. Nó mất hết vài ngàn đền cho cái xe bị đụng để họ không kiện ông ra tòa vì tội tông xe rồi bỏ chạy. Ông than thở với mọi người rằng không có xe ông như bị ở tù, đi ra đi vô hết ngày không làm được gì, trong khi bên Việt Nam rất cần ông về để ông viết chuyện biển Đông, chuyện đảo Hoàng Sa thuộc quyền của ai cho ngã ngũ. Vợ ông mới đầu cũng cản không cho ông về. Để phá thối, ông ra giữa vườn rau thơm của bà đứng…tè! Bà hét toáng lên, mở vòi nước xịt rửa đám rau xanh mướt. Ngày hôm sau ông tiếp tục “tưới rau”. Sau hai hôm, rau bắt đầu ngả vàng. Bà đào đâu ra thì giờ đi “giặt” rau ngày ba bận? Mà nghĩ cho cùng, có hái đem vô nhà rồi rửa dăm bảy lần nước, ngâm cả ký muối cũng chẳng ai dám ăn. Công trình bà còng lưng tưới nước nhổ cỏ thế là toi. Bà điên ruột nhổ hết cây lớn cây bé đem vứt vào thùng rác và đuổi tắp ông về thẳng Việt Nam! Ông cũng chỉ mong có thế.

Bà thở dài nhìn thấy cái mặt bàn bếp dơ hầy, dính một lớp dầu mỏng bắn ra lúc bà chiên đậu hôm nọ. Lâu lắm rồi bà không có thì giờ dọn căn bếp cho gọn gàng. Bà mà than với con thì nó sẽ nói:

-          Để con gọi người tới lau chùi cho.

Rồi bà sẽ gạt phắt đi:

-          Đương không rước người lạ vào nhà rồi thì nó ăn trộm ăn cướp cho, có điên không?

-          Đúng đấy, tụi điệp viên trá hình sẽ lợi dụng trà trộn vào nhà để dò xét bố đấy. Bố đang có mấy cái tài liệu quan trọng tụi nó muốn ăn cắp của bố đây này  – ông hưởng ứng liền.

-          Vậy thì mẹ đừng than nữa nhé – nói xong con bà ngoay ngoảy vào phòng, bỏ ra hơn tiếng đồng hồ trang điểm kỹ càng để đi làm.

 
Con bé đã lên hai vẫn còn bập bẹ ngôn ngữ con nít, nghĩa là chẳng hiểu nó muốn nói cái gì. Bà nghĩ chắc tại bố nó là Mỹ, đầu óc nó đang rối tung lên với hai ngôn ngữ. Bà không biết rằng nó ở với bố nó không quá 4 tiếng đồng hồ một tuần, lấy đâu ra mà kịp học tiếng Mỹ? Làm sao bà biết được con bé cần có người ôm nó vào lòng, lật sách cho nó xem, chỉ hình con cá đang bơi dậy cho nó nói “cá”, chỉ trái banh tròn màu đỏ, dạy cho nó nói “banh”. Mà xét cho cùng, đó là chuyện của mẹ nó chứ. Con không học ở mẹ thì học ở đâu? Bà chạy theo cháu toát hết mồ hôi rồi, lấy đâu ra hơi sức mà dạy cháu nói? Cái chuyện cần thiết hơn là dạy cháu ngồi bô thay vì mặc tã bà còn chưa làm được nữa kia. Mẹ nó đi làm về là lử cò bơ ra, ít rờ đến con nên con bé không bám mẹ, chỉ theo bà mà thôi. Bà cũng hơi băn khoăn một tí nhưng may ra khi con bé lớn lên, cả hai mẹ con nó sẽ thay đổi.

 Ngày xưa khi bà sinh con, trong nhà có người làm, mấy chuyện giặt tã, nấu cháo, đun sữa đâu đến tay bà? Bà chỉ có mỗi việc nằm trên giường, hơ lửa, bôi nghệ cho trắng da. Khi con khóc, bà chỉ việc réo chị người làm. Thời đại bây giờ, con gái bà sinh con xong là phải quay lại đi làm liền nên mọi thứ cứ đổ hết lên đầu bà.

Tóc bà đã hai màu, trắng nhiều hơn đen, mắt quầng thâm, môi khô héo, mặt bà vô khối nếp nhăn, và đụng đâu bà quên đấy, cái kéo cầm ở tay mà cứ quanh quẩn đi tìm. Từ khi có cháu, bà gầy xọp đi, ăn không đủ no, ngủ không yên giấc. Bao nhiêu sức lực của bà, bà dồn cho cháu. Thế mà nuôi mãi nó không lớn, bảo sao bà không sốt ruột? Thôi thì vì thương con, bà hy sinh chính bản thân mình. Vì muốn cho con mình không cực nhọc,thức hôm thức khuya, bà gánh lấy tất vậy.Còn gì hơn bằng có người coi con cho mình ngủ một lèo thẳng giấc, còn gì hơn bằng sinh con mà không phải thay tã, đút cơm, tắm rửa cho con. Không biết con gái bà có hiểu thế không. Nhưng thôi bà sẽ không kể khổ cho nó nghe nữa, nó sôi máu lên mang cháu bà đi gởi vào cái ổ vi trùng nhà trẻ thì nguy mất.

Bà sẽ cố gắng làm hết sức mình, nuôi con bé khôn lớn thay cho mẹ nó.

Lòng mẹ thật vô cùng bao la.

Lan Hương (Fort Worth 10/10/2015)

Wednesday, October 7, 2015

Cơ hội


Javier 35 tuổi, gốc Mễ Tây Cơ, độc thân. Nếu Javier là bạn của bạn tôi, thì tôi đã không phải chần chừ đắn đo lâu đến thế. Đàng này anh ta lại là bạn của vợ của xếp của bạn của bạn tôi. Dây mơ rễ má dài ngoằng này làm tôi hoang mang, không biết phải bắt đầu từ đâu. Để cho cháu làm quen với Javier.
Javier tóc màu gì, mắt màu gì, cao bao nhiêu, nặng bao nhiêu, tôi không biết. Javier ăn to nói lớn, hay nhỏ nhẹ dịu dàng,  Javier tối tối về nhà ngồm ngoàm burrito, ăn tortilla chips chấm sốt salsa xem tivi hay lang bạt ở các quán bar với ly margaritta trong tay, tôi không thấy được. Javier cực kỳ yêu thích trẻ con, ngay cả không phải con mình, hay Javier cau có khó tính, tiếng trẻ con léo nhéo bên cạnh làm anh ta nổi điên, tôi không có tí khái niệm nào. Thậm chí Javier có con riêng hay chưa, có qua đời vợ nào chưa, tôi cũng chẳng tỏ tường.

Vì thế cháu ạ, tôi đã có số điện thoại của Javier khoảng một tuần nay nhưng không sao nhấc máy lên liên lạc với anh ta được. Javier đối với tôi là người hoàn toàn xa lạ. Làm sao tôi có thể mở miệng nói “Ê, Javier, tao có con cháu. Mày có muốn gặp nó làm quen không?” Qua điện thoại, Javier là người vô hình, tôi không hình dung được đầu dây bên kia Javier là ai, tôi đang đối thoại với loại người nào. Tôi không nói chuyện được với cái bóng, hay đúng hơn, với người mà tôi chưa định nghĩa được. Vì thế số điện thoại của Javier vẫn nằm im ắng. Tôi không thuộc loại người mau mồm lắm mép, tôi làm gì cũng dè chừng, cẩn thận, làm sao tôi có thể mở miệng với một người xa lạ để cháu làm quen trong khi chính bản thân tôi còn chưa biết anh ta mặt mũi như thế nào? Tôi sợ trách nhiệm đổ vào đầu mình nếu Javier là tên đầu trộm đuôi cướp, tôi sợ chừng đó đôi mắt của họ hàng chĩa vào tôi nếu để cho cháu bị lừa vì Javier là một đứa không ra gì. Bao nhiêu trách nhiệm lớn nhỏ tôi tự hình dung ra rồi tôi thấy ớn!
Khi cháu quắc mắt, quyết liệt nói với tôi “Bằng mọi giá, cô ạ, miễn sao cháu được ở lại!”, tôi lạnh người. Trong mọi giá đó, cháu có tính đến cái giá con cháu phải trả không, cháu có tính đến cái giá mẹ cháu phải trả không, và xét cho cùng, sao cháu lại coi rẻ cái giá của chính mình đến thế? Nước Mỹ có điều gì làm cho cháu sẵn sàng vứt  bỏ mọi thứ bên Việt Nam, để lao sang đây tìm mọi giá để được ở lại? Tôi không ở trong địa vị của cháu, tôi không thể trả lời những câu hỏi này. Cháu đã quyết định như thế, tôi giúp gì được không, đó mới là vấn đề của tôi.

Nếu con cháu có nguy cơ phải nằm úp mặt trên cát như bé Alain ba tuổi người Syria, tôi không cần biết Javier to béo thế nào, cao thấp ra sao, tôi đã gọi ngay cho anh ta, vì tính mệnh sống còn của con cháu. Đàng này tỉ lệ con cháu bị đắm tàu trên đường tìm đến bến bờ tự do gần như là zero, tỉ lệ cháu phải ngắc ngoải  ngoài biển khơi khi quyết định buông mình phiêu lưu tìm đến “miền đất hứa” là không phần trăm. Đã qua khá lâu thời kỳ cả một nửa Việt Nam bỏ nước ra đi, bơ vơ trên biển, lạc lối trong rừng để rồi đến nơi cũng có, ở lại vĩnh viễn trong lòng biển, trong rừng thẳm cũng có, trôi giạt trên đảo hoang cũng có. Thảm cảnh dân vượt biên vẫn còn là những nỗi đau không nguôi ngoai của nhiều gia đình cho đến tận bây giờ. Vả lại, nói cho cùng, ở Việt Nam, cháu cũng không thuộc loại “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” mà cơm không no, áo không ấm. Cứ như cháu kể, đời sống của cháu không đến nỗi nào. Con cháu đi học có người đưa đón, ngoài chuyện học ở trường, thằng bé được thêm đủ mọi thứ khác, trong đó có tiếng Anh. Trẻ con bình thường ở Việt Nam, bao nhiêu đứa được hưởng những điều xa xỉ đó? Nếu công ăn việc làm của cháu không ổn định, mức thu nhập của cháu không cao, làm sao cháu có thể cho con cháu những khoản giáo dục xa hoa như thế? Tại sao cháu đành lòng đánh đổi công việc trí óc ngồi trong phòng máy lạnh mát rượi, loay hoay với giấy tờ sổ sách, đánh đổi sang làm nghề tay chân, cong lưng mài giũa móng tay, móng chân, hít ngửi mùi thuốc rửa móng thối hoắc, mùi sơn hôi nồng hại phổi, cái công việc mà dân Mỹ chính cống đã từ bỏ vì độc hại cho sức khỏe và Việt Nam mình nhảy vào chiếm lĩnh, coi thường tính mạng của mình chỉ vì kiếm tiền quá dễ?
Tại sao nhỉ, tại sao lại quyết liệt ở lại bằng mọi giá? Tôi vẫn luẩn quẩn với câu hỏi đó mặc dù tôi tự nói với mình hàng trăm lần, đó không phải là chuyện của tôi. Động cơ của cháu khiến tôi nghĩ cháu muốn ở lại là vì chính bản thân cháu chứ không phải vì “tương lai của con cháu” như cháu vẫn nói với tôi. Có vẻ như đối với cháu, phải “take a chance, life is too short!” Cháu vẫn lập đi lập lại với tôi rằng cháu chỉ muốn lấy Mỹ. Tôi ôm đầu kêu trời. Tại sao lại chỉ là Mỹ mà không phải Việt Nam, Lào, Tàu hay Nhật? Ai nhồi nhét cái ý nghĩ ấy vào đầu của cháu thế? Tự bao giờ người đàn ông Việt Nam làm cho cháu sợ đến thế? Cho nên Javier người gốc Mễ Tây Cơ cũng làm tôi chùn bước, sợ cháu chê người ta chẳng phải Mỹ ròng. Thôi thì cháu có những nguyên nhân, lý giải của riêng cháu về khoản này,  tốt nhất tôi không bàn đến.

Tôi chỉ muốn nói với cháu về giấc mơ Mỹ của cháu. Cháu bảo cháu sẵn sàng đi học làm móng tay, móng chân, sẵn sàng lái xe cũ, ở nhà chật, sẵn sàng chịu khổ, chịu cực, miễn sao cháu được ở lại. Tôi khâm phục tính tình quả quyết, đầy can đảm của cháu. Tôi chẳng được như cháu. Tôi nhút nhát lắm, chẳng dám buông tất cả để tìm đến một giấc mơ đầy phiêu lưu, hiểm hóc, không rõ ràng.  Những người như cháu sẽ thành công thôi, nếu có một cơ hội.Tôi không biết mình có thể đem lại cơ hội nào cho cháu, ngoại trừ số điện thoại của Javier. Nếu có thể tiên đoán biết trước đó là một cơ hội tốt lành cho cháu, tôi chẳng ngần ngại. Nhưng làm sao mà tôi có thể trơ trẽn gọi cho Javier khi không biết anh ta là người như thế nào để giới thiệu cho cháu? Và tôi đâm ra giận cháu vì cháu đã đặt tôi vào vị thế mà tôi không muốn: bỏ thì thương, vương thì tội. Và vì cớ gì mà mẹ cháu và cháu nhìn vào tôi như một cứu tinh? Tôi  đã từng hứa hẹn gì với cháu đâu nào? Tôi chỉ là người chịu khó ngồi nghe cháu kể chuyện, nghe cháu tâm sự, nghe cháu trút nỗi niềm. Thế thôi. Tôi đã bao giờ mở miệng nói “Ừ, để cô giúp cho cháu” đâu mà mẹ cháu đã nhìn xoáy vào tôi hỏi  “Đã ba tháng rồi đó, em tính sao đây? Cuối năm nay nó phải về lại Việt Nam rồi” Trời đất, chuyện của cháu thành chuyện của tôi hồi nào thế? Tôi mắc kẹt vào tình huống của cháu vào cái lúc nào vậy? Tôi rất ghét chuyện gian lận, tôi rất ghét những người lươn lẹo với pháp luật. Vì thế chuyện cháu tìm người lấy để được ở lại với một số tiền không nhỏ, tôi dứt khoát không dính vào, đó là chuyện của cháu. Với số tiền đó, tôi chỉ sợ cháu bị lường gạt. Ngay cả đối với tôi ở đây, số tiền đó không nhỏ, thì huống hồ gì những đồng tiền đó kiếm được ở Việt Nam mà cháu bảo để có được cháu phải bán nhà của mẹ cháu.
Tôi ở đây hơn 20 năm rồi, người Việt tôi quen biết có thể đếm trên đầu ngón tay, tôi không biết ai là người sẵn sàng chịu làm đám cưới giả với cháu, rồi sau hai, ba năm, sau khi cháu có thẻ xanh, sẽ ly dị ai đi đường nấy. Cháu bảo tôi giới thiệu với bạn tôi trên sở. Nhìn quanh quất trong cái IT Department này, số lượng các ông đã và đang ly dị vợ lên đến 80%. Tôi không dám mạo hiểm đẩy cháu vào để làm tăng thêm con số phần trăm này. Vả lại, tôi rất kỵ đứng ra làm mai mối, chuyện không xuôi chèo mát mái, tôi đứng giữa hứng đạn bắn ra từ cả hai phía có mà chết, chẳng ngu gì, cháu ạ. Bạn tôi bảo nó quen với một anh chàng da đen, rất tốt bụng, quen thuộc với phong tục Việt Nam, để nó hỏi giùm cho cháu. Tôi ngăn cản hết sức, vì tôi có thể hình dung được khuôn mặt mẹ cháu lúc nghe tin tôi giới thiệu cháu với một anh chàng da đen, răng trắng, đầu không có tí tóc! Hơn thế nữa, anh ta đang có cô bạn gái, tôi làm sao có thể đang tâm phá vỡ hạnh phúc của anh ta cho được bằng cách đề nghị anh ta lấy cháu? Dù chỉ rằng tạm bợ trong vòng hai ba năm? Tôi không đến nỗi thất đức đến thế đâu cho nên chuyện này tôi đã gạt phắt ngay từ đầu và bảo bạn tôi rằng tôi không muốn dính đến. Thì ba ngày sau bạn tôi lại đưa cho tôi số điện thoại của Javier. Bạn tôi quá nhiệt tình đến nỗi làm tôi bị đứng vào thế đặng chẳng đừng.

Cháu ạ, tôi thấy phiền phức quá. Hay là đời ai nấy lo đi? Tôi có thể buông cháu ra được không? Tôi có thể không dính dáng gì đến chuyện ở hay không ở lại của cháu được không? Rồi tôi lại đâm ra lại phân vân, cắn rứt vì bạn của tôi chẳng dây mơ họ hàng gì với cháu, lại quá nhiệt tình, trong khi tôi và cháu đâu đó có dòng máu chảy chung, lẽ nào tôi lại thờ ơ?

Thế là tôi đặt tôi vào địa vị của mẹ cháu. Đứa con gái hơn 40 tuổi, dang dở một đời chồng, ôm thằng con trai lơ ngơ đang học lớp hai, quyết chí làm lại cuộc đời của mình ở xứ người bằng mọi giá. Hẳn người mẹ đó đã và đang mất ăn mất ngủ từng ngày với con, người mẹ đã dũng cảm hy sinh bán căn nhà của mình làm vốn cho cuộc phiêu lưu của con mình mà không hề biết sẽ đi đến đâu. Rồi tôi tưởng tượng nếu tôi kể chuyện này cho Má tôi nghe, không biết bà sẽ bảo tôi ra sao nhỉ? Tôi gần như chắc rằng bà sẽ nói “Thôi thì ráng giúp nó vậy, đã đến bước này rồi….” Và tôi nhớ lại những năm tháng đầu tiên đặt chân đến Bỉ, tất cả sự giúp đỡ dưới mọi hình thức của mọi người đều được chúng tôi trân quý và nhớ mãi đến bây giờ. Làm sao quên được những bàn tay chìa ra cho chúng tôi những cơ hội đổi đời?

Tôi rút điện thoại ra, gởi một tin nhắn cho Javier, dường như viết bằng tiếng Anh thì có vẻ dễ dàng và đỡ ngượng ngập hơn tiếng Việt thì phải. Ngay lập tức, anh ta trả lời tôi. Tin qua tin về, cháu đã có một buổi hẹn với Javier rồi nhé. Buổi hẹn ra sao tôi chưa biết, kết thúc như thế nào chẳng ai đoán nổi, nhưng tôi coi như nhiệm vụ của tôi chấm dứt ở đây, phần còn lại chúng ta có thể nói “duyên số tại trời”.
Chúc cháu may mắn.  


Lan Hương
Fort Worth (10/05/2015)

Tuesday, September 22, 2015

Mắt to, mi cong, mũi thẳng tắp, trong đám bốn đứa chúng tôi, nó xinh xắn nhất. Chúng tôi thường trêu nó, bảo trong đám tụi mình, mày sẽ là đứa đi lấy chồng đầu tiên cho mà xem. Nó cười khà khà đáp liền, lúc đó tao gởi thiệp mời ba đứa mày, liệu hồn mà tới dự đám cưới của tao. Có khối anh chết mê chết mệt vì màu da ngăm ngăm, vì đôi mắt nâu rất sâu, vì giọng nói nũng nịu, nhão nhoẹt của nó. Trong khi ba đứa còn lại luôn dấm dẳn và nhìn đám con trai với cặp mắt dè chừng thì nó thoải mái hơn, tự nhiên hơn, một điều ông ông, hai điều tui tui, lọt vào tai ngọt như mía lùi. Bảo sao tôi không đếm nổi đã có bao nhiêu người đã theo đuổi nó suốt thời hoa mộng của nó.

Tôi đến rủ nó đi học hàng ngày. Tính nó vốn lề mề, tôi gọi ngoài cửa, nó còn trong bộ đồ ngủ, chạy ra bảo mày đi trước đi, tao chưa xong. Tôi đến trường cả đỗi mới thấy nó lóp ngóp tới nơi, vừa sát giờ chuông reo vào lớp. Tôi với nó khá thân nhau. Những chuyện vui buồn thuở mới lớn tôi đều kể cho nó nghe. Nó là quân sư quạt mo của tôi. Chuyện không biết phải giải quyết ra sao, tôi tìm đến nó. Nó tận tình chỉ giáo cho tôi, mày làm như vầy nè, vầy nè…Rồi cả hai đứa lăn ra cười nắc nẻ vì cách giải quyết vấn đề gọn bưng của nó.

Tôi chơi với nó và quen luôn cả gia đình nó, từ ông anh bà chị, đến em trai em gái của nó. Riêng Ba Má nó tôi hơi ớn. Má nó khá nghiêm khắc và lạnh lùng, khi tôi đến nhà nó  gặp và chào bà, bà chỉ lạnh nhạt gật đầu, hiếm khi nói thêm một câu nào khác. Một lần đi theo nó trên chuyến xe tải của Ba nó từ Saigon về Dalat, tôi ngồi im re trong cabin với ông, không dám nói năng gì. Ông cũng lầm lì không mở miệng nói bao nhiêu, chỉ chăm chú lái xe. Đến giữa trưa, ông dừng xe lại và ra lệnh cụt lủn “Nghỉ ăn cơm!” Cả chuyến đi hơn 6 tiếng, ông chỉ nói với tôi mỗi câu đó làm tôi phát khiếp, không dám đi theo xe Ba nó nữa. Nó hay theo Ba nó đi những chuyến xe dài ra miền Trung, Đà Nẵng, Huế để chở hàng. Một lần nó phiêu lưu đến tận Hà Nội. Tôi háo hức hỏi nó Hồ Gươm ra sao, nó bĩu môi bảo “Nước hồ xanh lè như nước rau muống luộc!” Rồi thêm vào “Ở Hà Nội chẳng có cái gì đáng xem! Người Hà Nội gì mà quê một cục!” Tôi cũng muốn được đi chơi vặt với nó nhưng vì ớn Ba nó mà tôi đành chấm dứt mộng giang hồ của mình.
Trong những năm tháng quen thân với nó, tôi biết tính tình nó hời hợt, nông cạn, và nhất là nó rất lười đọc sách. Điều này làm tôi thất vọng không ít. Tôi đã từng đưa cho nó mượn những quyển sách mình yêu thích, muốn chia sẻ với nó những gì minh đã được đọc. Được dăm bữa nó đem trả tôi, bảo truyện của mày đọc nhức đầu quá! Giá mà tôi có truyện Quỳnh Giao cho nó đọc thì nó thích hơn. Tiếc rằng tôi không có cuốn tiểu thuyết diễm tình nào cả, nó và tủ sách của tôi kỵ nhau ra mặt. Nhưng điều đó không ngăn cản nó nằm ngả ngớn trên giường tôi, tán dóc với tôi liên tu bất tận từ chuyện trường lớp đến chuyện thầy cô bạn bè. Nói mỏi miệng, cả hai đứa rủ nhau đi mua khoai lang mật về ăn. Nó rủng rỉnh tiền túi hơn tôi nên tôi hay cảm thấy mắc nợ nó các món ăn vặt chúng tôi mua ở quán Bà Cai trường. Nó vẫn hồn nhiên chia cho tôi miếng kẹo phủ lớp bột trắng, mẩu bánh tráng nướng, nửa cái chuối chiên… Để đáp lại, tôi mang cho nó mấy trái ổi, trái bơ, trái đào hái trong vườn làm quà. Đôi khi tôi hái cho nó mấy bông hoa tím trước cửa nhà cho nó cắm vào ly nước trong veo.

Đến bây giờ tôi vẫn không biết điều gì đã kéo chúng tôi lại gần nhau những năm tháng ấy khi mà xét cho cùng giữa tôi và nó dường như không có lấy một điểm tương đồng nào? Có thể vì nó là đứa vui tính, rất cởi mở, rất xuề xòa chăng? Vì nó kết bạn với tôi rất đỗi chân thật, chẳng chút màu mè nào chăng? Vì tự dưng vào thời điểm đó, trong môi trường đó, chúng tôi đã đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu mà không cần bất kỳ lý do nào? Đã bao năm tháng qua đi, tôi không còn nhớ được tại sao. Chỉ biết rằng khi nghĩ về ngôi trường ấy, lớp học ấy, là tôi nghĩ về nó. Nó đã từng là một phần trong những năm tháng tươi đẹp của tôi. Nó đã từng là một phần trong quá khứ tôi để lại ở Việt Nam, để lại ở Dalat, ở nơi chốn chưa một lần tôi quay trở lại.

Để rồi khi biết nó ra sao bây giờ, tôi ngồi lặng đi và buồn muốn khóc.

Nó chưa lấy chồng như chúng tôi đoán mò mà trở thành một bà cô già với đúng nghĩa. Vẫn độc thân nhưng chẳng hề vui tính, trái lại nó cay nghiệt với mọi người chung quanh, hà khắc với đám cháu lớn cháu bé, cháu dâu cháu rể. Nó lấy cớ phải chăm sóc Má nó để lớn lối hành hạ mọi người, bất kể anh chị em ruột thịt hay dâu rể trong nhà. Đến nỗi khi nghe nói phải về Dalat, mọi người xua tay chạy làng vì sợ gặp nó! Nghe những câu chuyện về nó, tôi đâm ra hoang mang, chẳng lẽ đấy lại là đứa bạn vô tư lự ngày xưa của tôi? Nó bây giờ chẳng ăn nhập gì với hình ảnh con bé tóc ngang vai cặp kè với tôi như hình với bóng những năm tháng ở bậc trung học.

Tôi không thể tưởng tượng được đứa bạn thân của tôi ngày nào bây giờ đanh đá “vạch lá tìm sâu”, bảo cháu dâu mình không biết nhặt rau, phải nhặt sao cho hai cái lá cân xứng qua một cái cọng bé tí thì mới gọi là nhặt!  Ấy vậy mà nó lại trốn biệt trên lầu khi bạn học tới nhà, nhất quyết không ra mặt tiếp khách. Mà có phải là những người nó không gặp thường xuyên? Hai đứa con trai bạn cùng lớp thường ngồi uống cà phê gần nhà nó, giáp mặt nó hàng ngày, thế mà nó lẩn trốn cho bằng được. Và rồi còn xa tôi mới hình dung ra được nó, một con bé ăn mặc chải chuốt thuở nào, bây giờ quyết định “nhất bộ thượng thư”, quần áo cũ mèm không bỏ, không thay mặc dù quần áo mới chắc chất đầy tủ! Và tôi cũng chẳng biết duyên do gì làm nó quyết định đóng cửa nhà lúc 8 giờ tối, bế môn tỏa cảng, không cho ai đi ra cũng chẳng cho ai đi vào. Và vì sao nó trái khoáy, dở người, bắt Má nó ngồi giặt áo quần bằng tay để “tập thể dục” khi bà già đã ngắc ngoải, gần đất xa trời.
Dù vậy khi nhìn bức hình mới nhất của nó được chụp lén trong căn bếp nhà nó, tim tôi lặng đi vài nhịp và nhói đau.

Căn bếp này tôi quen lắm chứ. Đã bao lần tôi ngồi ở đây tán dóc với nó, xem nó tất  bật nấu cơm kho cá, luộc rau, tay liền miệng, nhanh nhẹn và đảm đang. Nhưng cái hình bóng mới mẻ của nó bây giờ làm tôi bàng hoàng. Tôi không cách gì tìm ra được dáng vẻ lanh lợi ngày xưa của nó qua hình ảnh một người phụ nữ mặc chiếc áo len xanh sọc ngang to quá khổ, ngồi xếp bằng trên ghế, một chén, một ly trước mặt. Nó ngồi cù rũ bên chiếc bàn bếp, dáng vẻ mới cô độc làm sao, khốn khổ làm sao, già nua làm sao. Lưng nó cong khòm, góc miệng trễ xuống, mái tóc xơ xác biếng chải  và đôi mắt không còn sâu, còn to như thuở nào. Tôi hiểu năm tháng để lại dấu ấn trên tất cả mọi người, ngay cả chính bản thân tôi, nhưng cái dáng người già trước tuổi ấy thì còn xa tôi mới mường tượng ra được.  
Ngay sau tốt nghiệp trung học, nó về Saigon học đại học Sư Phạm, trong khi tôi nằm triền miên trong nhà thương với cái chân bó bột. Nó rất háo hức với môi trường mới, cứ như chim xổ lồng bay trên bầu trời rộng, nó về kể cho tôi nghe không biết bao nhiêu điều mới lạ với những bạn bè mới lạ. Trong cái đám trải nghiệm mới mẻ của nó, tôi lạc lối không biết đâu mà đưa đẩy câu chuyện và thế là nó dần dần xa tôi. Nghỉ hè nó về lại Dalat, tôi đến nhà thăm nó, câu chuyện đã nhạt đi nhiều. Cả buổi ngồi nghe nó nói chuyện anh nọ rủ nó về quê, anh kia dẫn nó đi ăn chè, anh khác đưa đón nó hàng ngày từ ký túc xá đến trường, rồi một anh khác nữa lại đón ngược lại từ trường về lại ký túc xá, cứ thế không dứt. Tôi chẳng biết anh nào vào với anh nào nên ngồi một hồi thì chán, tôi ra về với một cái đầu ong ong, ù ù cạc cạc, lẫn lộn tên các anh của nó. Tôi về Saigon, có nhắn tin rủ nó tới nhà tôi chơi nhưng nó không đến, bảo là bận học, tôi lại đoán mò chắc nó bận với mấy anh Lục Tỉnh thì có. Giữa chúng tôi đã có một khoảng cách nhưng lúc ấy tôi không lấy làm phiền hay bận tâm gì cả. Tôi nghĩ thì theo năm tháng, mỗi người phải thay đổi chứ, tôi làm sao mà cột nó mãi với mớ kỷ niệm 3 năm cấp ba của mình được? Nó hăng hái tung cánh về chân trời mới lạ, tôi lấy tư cách gì trói buộc nó lại? Và xét cho cùng, chỉ có tôi là người trút tâm sự với nó, chứ thật ra nó có kể cái gì riêng tư của nó cho tôi nghe bao giờ trong suốt ba năm ấy?

Ngày cuối cùng ở Dalat, tôi có nghĩ đến chuyện đến nhà nó chia tay với nó, nhưng tôi biết nó sẽ mở cửa đón tiếp tôi rất đỗi hờ hững, sẽ ngồi yên im lặng không nói, hoặc chỉ trả lời nhát gừng lấy lệ mà thôi. Tự trong đáy lòng tôi, tôi cũng không biết phải nói với nó những gì. Thế nên tôi lẳng lặng ra đi, không ghé nó mặc dù biết rằng còn lâu lắm mình mới được gặp lại nó. Mà thế thật, dạo sau này khi nó về lại Dalat, tôi rất hiếm khi gặp nó mặc dù quãng đường từ nhà tôi đến nhà nó không xa, theo Google Map bây giờ, còn gần hơn những buổi chiều tôi dẫn chó đi dạo! Chẳng qua vì tôi và nó như lạc mất nhau, trật mất nhịp điệu, có gặp nhau chợt thấy bối rối, ngượng ngập chứ không vui mừng, vồ vập như trước. Chúng tôi đối xử với nhau rất khách khí, gần như là những người xa lạ. Mặc cho những năm tháng xa xưa với nhau thật vui nhộn, thật rộn ràng, thật vô tư, thật thân tình, khi tôi đứng lên chào nó ra về, tôi đồ rằng cả tôi lẫn nó đều thầm thở phào, nhẹ nhõm.

Năm mười năm không biết tin tức của nó, rồi bây giờ là 34 năm sau nhìn hình ảnh nó, nghe chuyện đời nó, tim tôi thắt lại. Nó đây sao, con bạn thân thuở nào của tôi? Nó là đứa bây giờ suốt ngày cặm cụi lột hành lột tỏi, kiếm tiền lẻ với phương châm bất di bất dịch  “không làm không ăn”, mặc dù tiền kiếm được từ cái mẹt ớt xanh đỏ, mẹt hành tỏi hôi nồng của nó không đủ cho một tô phở, mặc cho anh chị em quanh nó thương yêu nó, sẵn lòng giúp đỡ nó? Nó là đứa để cho thằng bạn cùng lớp lôi ra chọc ghẹo, làm trò cười mà nó không hề biết? Nó là đứa “bạo hành” trong gia đình, tẩy não Má nó làm cho bà đến cuối đời vẫn không chấp nhận cô con dâu không mong đợi của mình? Nó đấy sao, con bạn của tôi, là người lúc nào cũng cho rằng tiếng nói của mình là tiếng nói của quyền lực, rằng mình là thông minh nhất nhà, khôn lanh nhất nhà, chỉ vì được dựa theo vai vế của Má nó?  Mà đúng ra nó có gì ngoài sự thất bại trong học hành và ngay cả trong đời sống riêng tư? Nó không xong Đại học sư phạm, về Cao đẳng Dalat lấy bằng dạy Pháp văn nhưng nó không hề đi dạy một ngày nào. Dạo ấy tôi đã đi ra khỏi Việt Nam rồi nhưng có nghe phong phanh rằng nó không muốn đi dạy vì họ đổi nó về dạy ở cái trường khỉ ho cò gáy nào đó, nó sợ và không muốn đi. Tôi không biết vì nó không muốn đi hay vì nó không có đủ tự tin đứng trước một lớp học với khoảng 30 cặp mắt nhìn nó chằm chằm. Mà thật ra nó có đủ tự tin để sống cuộc đời của nó không nhỉ khi cuối cùng lá khiên chắn của nó là Má nó đã nằm xuống, nó vẫn tiếp tục cư xử bất bình thường như trước, nghĩa là hành mọi người cho ra ngô ra khoai, cộng thêm chiêu bài mới mẻ “mọi người không nỡ mạnh miệng với nó sợ nó tủi thân” nên được nước nó làm tới. Nghe những câu chuyện về nó, tôi chỉ thấy trước mắt tôi là một con người hoàn toàn không có tự tin, khiếp sợ phải đối đầu với mọi thứ trong cuộc sống, trốn tránh việc phải xoay sở với những thứ mới mẻ chung quanh, để rồi tự huyễn hoặc chính mình bằng những ảo ảnh viễn vông, những quyền uy không tưởng.

Bây giờ tôi chỉ muốn ôm lấy nó, lay tỉnh nó, lôi nó về lại đời thường, chỉ cho nó thấy cuộc sống rộn ràng chung quanh, tại sao nó chỉ muốn quanh quẩn trong xó bếp, quyết định tiết kiệm điện chỉ thắp mỗi một bóng đèn leo lét trong ngôi nhà thênh thang nhưng nó để mặc cho hoang vắng, tàn tạ? Có biết bao nhiêu công việc lớn nhỏ nó có thể làm được sao nó chỉ nhất quyết cắm mặt vào mẹt hành mẹt tỏi phi thực tế của nó? Tại sao khi đại đa số nhân loại hân hoan với những tiện nghi tối thiểu, nó một mực tẩy chay máy móc và tự hành xác giặt quần áo bằng tay, trong khi máy giặt mua về được bọc kín không mở ra lấy một lần? Tại sao nó lại sợ đến chết khiếp mỗi khi gặp người quen? Rồi quay sang hành hạ những người thân cận chung quanh? Tại sao nó lại hãi sợ màu nắng vàng ươm của Dalat, màu nắng khi nào nhớ lại cũng làm tôi quay quắt, mà tự rúc mình trong bóng tối, hiếm hoi mở toang cửa lớn cửa nhỏ cho ánh sáng tràn vào? Tại sao suốt năm tháng của quãng đời 30, 40 tuổi, nó chỉ chơi với mỗi một bà cô giáo già độc thân mà không đoái hoài gì đến bạn bè cùng lứa chung quanh, để rồi bây giờ khi bạn bè đã có gia đình riêng, con cái dần dần trưởng thành, nó chơ vơ một mình, ngồi bên bàn ăn một mình, một ly, một chén, lạc lõng, cô đơn, mà tôi đoan chắc rằng đó là điều nó không muốn? Tôi chỉ muốn biết cái gì đã làm cho đầu óc của nó chợt rối loạn đến như vậy. Tôi chỉ muốn biết nguyên nhân nào đã đẩy nó trở thành một đứa lạc bước giữa chợ đời như vậy.
Bây giờ tôi chỉ muốn ôm lấy nó, muốn moi ra từ trong tận đáy sâu lòng nó, con bé bạn thân ngày nào của tôi, con bé tính tình cực kỳ đơn giản, con bé hồn nhiên khoác tay tôi cặp kè trong những buổi ra chơi, những khi tan trường. Tôi muốn nhìn lại màu nắng Dalat lấp lánh trong đôi mắt nâu của nó, tôi muốn nhìn lại nụ cười rạng rỡ của nó, tôi muốn nó mở lòng ra nói với tôi, mày đó hả Hương? Tao còn nhớ mày mà. Thay vì im lặng, tuyệt đối im lặng khi tôi gởi message cho nó bảo, tao đây, mình nói chuyện với nhau nhé.

Tôi biết tôi đã mất nó từ lâu, nhưng tôi nào muốn mất nó vĩnh viễn? Tôi muốn quay lại với nó để xem nó có còn nhận ra tôi không, nó có còn coi tình bạn của chúng tôi ngày xưa là những gì không thể mất mát được không, ít nhất là đối với tôi.
Rồi tôi tự cười mình dở hơi. Khi còn ở Việt Nam, tôi và nó đã là hai quãng đời khác nhau hẳn, đã đi theo hai ngả đường khác hẳn, tôi đã không đến với nó thì cớ gì sau chừng đó năm, nó phải nhận ra tôi? Sau hơn nửa đời người, tôi phải đi tìm lại nó?
Xét cho cùng những thứ tôi muốn đều là những điều không tưởng và rồi tôi biết tình bạn tuyệt vời thuở nào giữa tôi và nó chỉ còn tồn tại trong quá khứ, trong ký ức của riêng tôi mà thôi.

 Thôi thì tôi sẽ không nhìn thấy nó như một cô gái già lỡ thì, cau có, hoạch họe, mà sẽ nhớ về một đứa bạn tóc ngang, mắt sáng có nụ cười rất tươi thuở nào. Tôi sẽ giữ hình ảnh đẹp đẽ nhất của nó trong tim mình. Mãi mãi.

Lan Hương (Fort Worth, 09/18/15)

 

Tuesday, September 8, 2015

Vượt cạn (Hương Quỳ)


Nhìn đứa con gái đang vác một cái bụng to quá khổ chờ ngày sanh nở, Tôi cũng thấy xót trong bụng, nhưng biết làm gì hơn ngoài lời động viên con cố thêm một thời gian không còn lâu nữa. 

Nhớ lại năm ngoái, tôi vừa hể hả vui chơi xong một trận đấu tennis với bạn bè, xong về chạy vù vù thêm vài chục cây số nữa trong gian hàng, chưa kịp ngồi thưởng thức ly cà phê cho tỉnh táo, thì nó gọi điện thoại cho tôi, báo tin cái thai không đậu. Câu nó nói ám ảnh tôi đến tận bây giờ, nên mỗi lần nó gọi điện cho tôi vào những giờ giấc bất thường, tôi lại lặng ngắt đi vì sợ : 

"Mẹ ơi , con của Tố Chi bị chết rồi !"

Cái thai chưa thành hình, nhưng với nó, đã là  giọt máu mủ, nên nó đã khóc nức nở lúc rời phòng khám phụ khoa. Và chỉ có một mình trong lúc khó khăn nhất, vì nó không chờ đợi tin dữ. Người đến an ủi nó, là những cặp vợ chồng trong phòng chờ. Tôi ân hận vô bờ bến vì đã không ở cạnh nó lúc đó, nhưng Tố Chi vốn như vậy, can đảm chống chọi mọi cái một mình, ngay từ khi nó còn bé, và lấy chồng, vẫn hiên ngang đứng ở thế tự lập của mình. 

 Không dám nhắc nhở hỏi thăm nó những tháng kế tiếp, nhưng cũng thấy vừa mừng vừa lo, khi nó báo  tin vui sẽ sinh đôi. Tôi hồi hộp suốt những tháng nó bụng mang dạ chửa, ngăn bớt những ý thích phiêu lưu chu du thiên hạ của nó, để tránh chuyện xảy thai có thể xảy ra như đã từng xảy ra cho bao nhiêu người khác. Tháng chót của cuộc hành trình vượt cạn, nó ì ạch quá sức với hai em bé gái trong bụng, mỗi em đã được 2k500, hơn cả mẹ nó lúc ra đời, và hơn cả Cô Tố An của nó khi sinh thiếu tháng, chỉ nhỉnh hơn một chai bia 33 . Nó bị xáo trộn hormone, nổi mề đay khắp mình mẩy, ngứa, nhưng không dám gãi, vì da bụng đã căng đến mức không còn chỗ để căng nữa. Gặp lúc trời mùa hè ở đây bỗng đổ nóng, thấy nó khổ sở đến mất ngủ, mới  thấm thía tại sao có những người không muốn sinh con, để tránh  phải chịu đựng những vất vả ngay từ tháng đầu tiên.

Bữa ăn tối với gia đình trước lúc đi sanh, nó muốn ở nhà một mình, chắc không muốn để mọi người thấy ái ngại. Tôi không cản, vì tôi hiểu, có những lúc , chỉ còn mình một mình chống chỏi. Buối sáng hôm sau, tôi gọi điện một lần buổi sáng, nghe xôn xao trong phòng nó ở bệnh viện, tôi biết đã đến lúc. Nhưng mãi đến chiều tối, chả có tin tức gì, gọi điện thoại, không ai nhấc máy, tôi chỉ còn biết chờ, và linh cảm thấy có gì đây. Nó gọi tôi rất khuya, báo tin sanh con từ buổi trưa, nhưng một tiếng đồng hồ sau khi sanh, hai em bé bắt đầu thở ì ạch, y tá vội vàng để vào phòng chăm sóc đặc biệt  cho thở oxygene và theo dõi các loại. Lại một câu nói khác của nó khiến tôi se lòng :

"Tố Chi mới ở cạnh tụi nó có một tiếng đồng hồ, thì bây giờ tụi nó lại bị lấy đi mất rồi! "

Nhà thương nó chọn để sanh ở không xa hàng của tôi, để tiện bề tiếp tế ăn uống và thăm viếng, và có lẽ, để được ở gần tôi như một chỗ bám víu, thì bây giờ, hai em bé lại phải chuyển đến một nhà thương khác ở phía bên kia của thành phố để có đủ phương tiện chăm sóc. Mỗi em bé oặt nằm trong một xe ambulance rộng rinh ra đi, bố các em lái xe rượt theo, mất hút trong dòng xe cộ ngược xuôi giờ tan sở. Tố Chi nằm lại một mình, mệt nhoài sau cuộc vượt cạn, nhưng lại đang chuẩn bị để được chở đến nhà thương kia gặp lại hai đứa con của mình.

Bắt đầu những ngày hết sức căng thẳng trong nhà thương, nơi không thể lúc nào cũng được thăm viếng, không được bồng bế, vì mỗi em nằm êm ấm trong một couveuse. 

Bố của chúng dẫn mọi người thay phiên nhau đi thăm, bụng không vui lắm vì bé Mai vẫn phải dùng máy thở, nằm một mình một phòng để được yên tĩnh nghỉ ngơi. Nó bảo :

"Lúc này mình chỉ có thể nhìn ngắm được bé Loan, còn bé Mai đang phải tự chiến đấu một mình để sinh tồn."

Hóa ra bố chúng nó còn yêu bóng vía hơn bất cứ ai, thất kinh vì các máy móc vây quanh cùng dây nhợ quấn khắp chân tay đứa con bé bỏng của mình. Suốt ngày nó đứng nhìn những con số trên các màn ảnh, và lo lắng khi con bé vừa khóc ré lên, là lượng oxygene tiếp tế đã tuột xuống ầm ầm. Tôi an ủi, rằng chúng sinh ra không thiếu tháng, không quá nhỏ, sẽ qua đi thôi, vì Tố An của tôi đã từng phải nằm trong couveuse cả ba tháng trời, và cho đến giờ tiếng kêu của máy móc theo dõi nhịp thở vẫn còn ám ảnh tôi mỗi lúc  ngồi trên máy bay, nghe lại cùng một tiếng động báo chuyện cài hay mở dây thắt lưng an toàn. Và tôi nói chắc như đinh đóng cột, rằng, các máy móc này làm tôi hết sức yên tâm, vì chứng tó các em đang được theo dõi sát nút. Ngờ đâu câu nói đó lại giúp bố các em qua khỏi cơn căng thẳng thần kinh.

Tôi, kẻ rất thích chĩa ống kính máy hình đi săn ảnh, lại không tự chụp một tấm hình nào cho hai cháu của mình trong những ngày tháng này, vì tôi muốn dành quyền đó cho bố mẹ của chúng.

Hình của bé Loan được gửi cho mọi người trong gia đình trước, yên ấm trong một cái áo cánh của mẹ quấn quanh người để ... quen hơi mẹ!  Bé Mai phải đợi đến vài ngày sau, khi bố nó hân hoan báo tin bé dần dần không cần thường xuyên máy thở, chỉ nhờ có 4 tiếng đồng hồ được bố và mẹ thay nhau ấp ủ  trước ngực theo phương pháp giống kangouru mang con. Mọi người trong nhà thở phào nhẹ nhõm, và đứa em tôi đã tuyên bố , nhìn thấy hình bé Mai, sắc lem lẻm đến vậy , chắc chắn sau này sẽ ăn hiếp bé Loan đây.

10 ngày sau , Tố Chi và hai con lại chuyển trở về nhà thương cũ, tôi có thể đi bộ sau giờ bán hàng để đến thăm, vẫn phải nhìn hai em qua cửa kính. Tôi bảo , không sao, giống như đứng ngắm một cái aquarium khổng lồ, nơi có các bà y tá mặt mày cực kỳ nghiêm túc lượn lờ như những con cá mập, các bố mẹ mặc áo choàng khử trùng lùng thùng, giống hệt mấy con cá thu. Và các em bé, hoặc quấn khăn như mấy con nhộng, hoặc quều quào tay chân như mấy con ốc biển đang cố dãy ra khỏi cái vỏ của mình! Lúc này , cả nhà được ngắm hình đầu tiên chụp hai em nằm cạnh nhau .

Tôi nhớ, ngay từ xa xưa, tôi vẫn rất ngưỡng mộ những cặp sinh đôi. Lúc này , thì chưa thể cả quyết các em giống bố hay mẹ, chỉ biết là chúng nó giống nhau!

Ngày cả nhà được quay trở về nhà , mới thấm hết câu "home sweet home " , không đâu bằng nhà mình. Tôi hui hem nấu giò heo lọc nước cốt nấu ăn cho Tố Chi , và thấy niềm vui của mình, hóa ra chỉ là chăm chút bữa ăn cho vợ chồng tụi nó, gián tiếp cho hai cháu hưởng qua sữa mẹ . Thời gian trôi qua rất nhanh những lúc ngồi giúp cho cháu bú bình hoặc vác lên vai chờ sữa đi xuống, một kỷ lục ngồi yên một chỗ cho cái chân hay đi như tôi. 

Bé Loan hay khóc đêm, bố nó bảo, nó cần phải được vỗ về để an tâm, tôi thì nghĩ ngay, em này thích được bồng. Bé Mai về nhà ngoan ngoãn hơn, lúc nào đến thăm, cũng thấy mặt mày hân hoan trong giấc ngủ. 

Thỉnh thoảng hai em thay phiên nhau gào khóc cả đêm chơi, nên bố mẹ bây giờ biến thành kẻ ngủ ngày  cho thích hợp giờ giấc các con. 

Vậy đấy , tôi nhớ hồi xưa Má hay thích nghe bài "Lòng Mẹ ". Phải chăng vì   các con mải vui chơi, thấy mọi chuyện như đương nhiên phải có, cùng thêm tập quán người Á Châu mình kín đáo , ngượng nghịu khi cần thổ lộ tình cảm thương yêu bố mẹ của mình bằng những lời nói, nên Má hay nghe những lời bài hát, để nhớ lại đoạn trường vượt cạn rất nhiều lần của mình , để nhớ lại hành trình nuôi các con cho nên người. 

Qua đây, chứng kiến những trường hợp bố mẹ dépression vì phải nuôi con, những trường hợp bố mẹ hành hung con vì khóc dạ đề quá đỗi, những đứa con trong những trường hợp extreme bị quăng qua cửa sổ, mới thấy trân trọng nền giáo dục được thừa hưởng từ ông bà tổ tiên  đi qua thế hệ của Ba Má, hy sinh  những niềm vui cá nhân, nuôi con không cần ngày được báo đáp. Cho đến giờ, khi Ba Má đã qua đời, có lúc tôi vẫn còn nổi lên những day dứt , tại sao mình không làm , thế này và thế kia cho Ba Má  lúc sinh thời, đã quá muộn ...

Hai lần vượt cạn của chính tôi cũng có nhiều điều đáng nhớ. Tố Chi sinh ra đời trong những năm khốn khó nhất của đất nước sau cuộc đổi đời, không có  những bộ quần áo đẹp đẽ cho các em bé tràn lan như bây giờ, toàn mẹ và bà tự may lấy. Vậy mà nó vẫn sáng giá nhất phòng hộ sinh thời đó, nhờ một khăn choàng tắm ông anh ở ngoại quốc gửi cho không biết dịp nào. Có điều cái khăn to quá khổ, y tá bồng về phòng trao cho mẹ , nó như một ngôi sao chổi với một cái đuôi khăn dài gần quét đất! Tố Chi sinh ra không lớn con cho lắm, lại cũng hay khóc rỉ rả không lý do, nên cả nhà đề nghị gọi nó là Lệ Chi, và người chị dâu ngoại quốc về thăm Việt Nam lần đầu tiên, chỉ nhớ mãi hai chữ Việt Nam từ cửa miệng mếu máo của nó : " bồng đi , bồng đi ".

Sinh nó ra , tôi không bị đi làm việc, tha hồ nằm ấp ủ con, không như chính nó bây giờ  đang phải dành dụm từng ngày phép để có thể ở thêm được ở nhà ngoài 3 tháng nghỉ chính thức.

Tố An ra đời lúc tôi không còn chờ đón, cùng lúc với cửa hàng ăn vừa mới khai trương . Có lẽ stress của công việc làm ăn khiến tôi không bình tâm, nên tự nhiên mọc thêm bịnh ruột dư trong lúc đang mang thai 7 tháng, phải đi mổ cấp cứu . Bà Bác sĩ phụ khoa thiếu kinh nghiệm thực hành, bỏ qua tai lời nhận xét bệnh tình tôi của bà chị cùng nghề nghiệp, khiến tôi suýt nữa toi mạng nếu không kịp chuyển nhà thương. Giờ chót trước khi bị đánh thuốc mê, lại còn phải ký vào giấy đồng ý hy sinh chính mình để cứu đứa con nếu trong khi mổ cần phải chọn lựa, nghĩ ra, chả phải nghĩa cử anh hùng gì như câu chuyện của Khái Hưng " Anh phải sống ", mà chỉ là vì chả lẽ mang nặng bao nhiêu tháng, rồi lại bỏ qua, nếu  tôi được sống qua sự chọn lựa đó, tôi cũng sẽ ân hận suốt cả cuộc đời. Và rất đơn giản là lúc đó tôi đau quá, đúng là chết chắc sẽ nhẹ nhàng hơn.

Lần sinh nở thứ hai này, tôi đang ở tại một đất nước tân tiến, nhưng bước đầu lập nghiệp chưa có tiền để  để dành, nên Tố An vẫn tiếp tục mặc quần áo cũ do bà chị dâu xoay sở đi mượn, cũng chả gửi được một tấm thiệp báo tin con ra đời, vì nó đang trường kỳ kháng chiến trong couveuse, bố mẹ bận tít mù với cửa hàng ăn, không còn thì giờ đâu nghĩ đến chuyện hoa lá cành. Con em đến thăm tôi trong nhà thương, đổ bịnh ra khi thấy giá cả tiền phòng phải trả, lo chuyện tôi sẽ cầm chắc phá sản vì mắc quá. May sao y tá mách cho có dịch vụ cán sự xã hội trong nhà thương. Tôi xin liền một cái hẹn, trình bày hoàn cảnh của mình, bà cán sự xã hội có dáng hình đầy vẻ sống cho tha nhân trấn an tôi hết sức, và giúp tôi làm thủ tục giấy tờ xin trả góp. Kết quả là những con số bạc triệu cho lần mổ, cho những tháng nuôi Tố An trong lồng kính, cho những ngày điều trị của chính tôi, tôi không hề phải trả, ngoài một số tiền hết sức tượng trưng lại còn được chỉa ra trả dần trong 2 năm! Tôi nghiêng mình cám ơn hệ thống an sinh xã hội tại đây, và đã tự hứa trong suốt cuộc đời kinh doanh của mình, sẽ rất sòng phẳng trong nghĩa vụ công dân, vì biết sẽ còn những người trong hoàn cảnh như tôi , rất cần những sự giúp đỡ.

Bây giờ tôi lên chức bà ngoại, cũng chả còn trẻ trung gì với số tuổi ngoài 60, tôi biết đời tôi đang đi  qua một khúc quanh, một cách gián tiếp . Mối bận tâm của tôi lúc này, là làm sao êm ấm rút về hưu để vui vầy bà cháu , nhưng coi bộ không dễ dàng gì.

Những đêm trường ngồi cho cháu ăn hoặc dỗ dành giấc ngủ, ngắm bình minh đang đẩy dần bóng đêm qua cửa sổ , ngắm trời nắng chói chang mà mình vẫn yên ấm đứng trong nhà bế cháu , mới thấy  sinh hoạt của mình bỗng thay đổi hoàn toàn. 

Ngày tháng vất vả nhất đã qua đi, nhưng chắc còn dài dài vì lúc nào cũng phải có người phụ một tay với Tố Chi. Nhớ đến xưa kia dâng cho Má một lúc ba đứa cháu nhờ Bà trông, mới biết Má cũng phải vất vả đến như thế nào, dù đó cũng là niềm vui khi thấy cháu ăn no chóng lớn, cũng là nỗi âu lo khi cháu bỏ ăn hoặc kêu khóc vô cớ. Nhưng đó cũng là niềm vui vô bờ bến của lẽ tuần hoàn của trời đất , tre già , măng mọc .

Hương Quỳ (Bruxelles , 09/05/2015)

 

  

Thursday, September 3, 2015

Chim rời tổ (Hương Quỳnh)


Trong vườn tôi, có cặp vợ chồng chim cardinal, màu đỏ, về làm tổ ở một cành cây thấp. Làm tổ đẻ trứng, không hiểu sao mất cả tháng mới xong. Đi nghỉ hè về, thấy bố mẹ quýnh quáng đi tha mồi cho con, mới biết trứng đã nở. Bắc thang lên xem, hai chú chim con nằm thoi thóp dưới cái nóng kinh hồn của Texas, mặc dầu bố mẹ chim đã cẩn thận dấu cái tổ dưới bóng mát của cả chùm lá.
 


Một ngày cuối tuần, ngồi nướng thịt trên deck, bỗng thấy bố mẹ chim, bay ra bay vào, khẩn trương vô cùng. Nhất là chim mẹ, không biết sợ người nữa, đậu trên cái thang, la hét khản cổ. Trong tổ chim con cũng lên tiếng đáp lại. Bỗng thấy chim con vỗ cánh văng ra khỏi tổ, và rớt bịch xuống cỏ. Mẹ chim hớt hãi bay sát mặt đất, và lại hò hét con, bắt nó cố bay đi trốn. Chim con yếu quá vừa chạy vừa vỗ cánh tới một bụi cây ở hàng rào thì đình công, kiệt sức! Bố nó đi tha mồi về dụ khị nó cũng không được. Trời tối chim không thấy đường nữa nên đành bỏ đứa con dưới bụi cây. Hi vọng con mèo hay con rắn không xơi nó.
 
Chiều hôm sau, sợ con thứ hai chết, tụi tôi tính bắt về nuôi, nhưng thấy mẹ nó bay về nên thôi. Con nhỏ này lại càng yếu hơn nữa, ngồi chờ hoài không thấy mẹ nó la hét bắt rời tổ. Chiều hôm sau, tổ đã trống trơn, chắc mẹ nó đã dậy nó bay đi mất rồi. Còn lại hai cái trứng hư không nở …

 Ngày hôm sau nữa thì bố mẹ người lo cho con gái rời tổ ... Nàng tha hết đồ đạc đầy xe của nàng và ra đi. Cả nhà đi theo khiêng đồ. Nhà trường tổ chức mấy buổi chào đón bố mẹ. Nội dung chính là các ông bà cứ yên tâm để chúng tôi lo cho nó, các ông bà nên hạ cánh cái máy bay trực thăng đã bay bảo vệ chúng nó từ tấm bé đến giờ, hãy cho chúng có cơ hội trưởng thành và tự lập ... Nói tóm lại nhà trường chỉ muốn bố mẹ từ giã con lẹ lẹ để còn lo đóng cửa dậy dỗ chúng! Căn phòng bé bằng lỗ mũi, mà còn phải ở chung với một đứa khác. Các cô đi mua đồ về trang trí xem cũng tạm tạm giống như ở nhà. Buổi sáng chạy bộ với các nàng từ trường ra bờ sông xong thì tôi chia tay. Vẫn còn bình tĩnh lắm, cho đến khi về nhà nhìn thấy căn phòng trống hốc, thì tôi đổ lệ …

Thật ra nàng vẫn còn bày bừa lắm, nhưng vắng nàng, 4 bức tường như cô quạnh. Tôi bỗng thấy ân hận vì quá nhiều thứ. Những lúc nó thức khuya học bài, hình như tôi chưa bao giờ bước vào phòng hỏi thăm nó, mà chỉ lên lớp nó về time management, học phải có giờ giấc, không nên thức khuya, bla bla bla ... Hồi nhỏ tôi luôn đi ngủ lúc 10pm, nên không hiểu nổi cái học ngày học đêm của nó. Khi nó mang những thành quả rực rỡ ở trường về, tôi chỉ khen qua loa, trong bụng nghĩ học gạo quá, khổ. Để thì giờ giúp mẹ làm bếp còn hay hơn. Mẹ hẹ đúng là tôi. Rồi mẹ con cãi nhau, những cái nó muốn, mình không chìu thì nó hỗn và cãi, và tự nhốt trong căn phòng này cả mấy ngày, cô đơn, và đau khổ, và mẹ chẳng bao giờ bước vào làm hòa, hay tha thứ. Bây giờ tôi bứt tóc bứt tai hối hận thì nó cũng đi rồi  ...


Trong vườn có cây hoa vàng tên là cassia. Hoa bắt đầu nở vào cuối mùa hè, đầu thu. Để đến tháng 9, sinh nhật nó thì cả cây hoa nở rực rỡ. Từ tấm bé, sinh nhật nào tôi cũng chụp hình nó với cây hoa vàng. Giờ đây nhìn nụ hoa vàng lại nước mắt xối xả. Tôi cũng không ngờ tôi mít ướt như vậy. Làm sao ta biết bia đá không đau? Cũng may không khóc ở trường nó, trước mặt nó, chắc nó lại đứt ruột, chẳng học hành gì được.

 Cảnh đấy người đâu luống đoạn trường. Khi nào cô út ra đi, chắc tôi bán nhà đi chỗ khác ở … May mà còn có hai anh em nó đi ra đi vào, đứa nào cũng quyết tâm vào đại học để được đi học xa như chị ...

Thông cảm người ta nói, con cái đi hết rồi chỉ còn bố mẹ mếu máo nhìn nhau, nhớ con ... Tuần tới nàng sẽ về nếu không bận học lắm. Từ nay sẽ sống và chờ đợi con về. Sẽ làm một trăm việc, để đón nó. Mặc dù nó có về thì lại đi chơi với bạn cũ nhiều hơn ở với mình. Tội má tôi có ngóng tôi về cũng phải tính đến hàng năm, hai năm, ba năm, có khi bất tận.

Má tôi ở đây cả 2 tháng, mà giờ đã xa môt, nửa vòng trái đất. Chim con ở trong tổ cả 18 năm, nhưng cũng rời tổ như một cái chớp mắt.

(Houston 8/24/2011)

 
Tổ trống