Ngày
lễ Giáng Sinh của tôi nếu đếm đầu ngón tay cũng được hơn 5 lần 10 ngón chứ ít sao ! Từ cái thuở bắt đầu có một chút trí
khôn nhưng thật nhiều
tưởng tượng , với sự đồng tâm đồng lòng của Hà , bà chị họ tôi và cả một lũ em a dua và theo đuôi , tôi đã có được những cái lễ
Giáng Sinh đầu
đời do mình sáng chế . Gia đình tôi không
có đạo nhưng chúng tôi đã quyết định phải “ ăn “ Noel cho ra hồn giống
như thường được
mô tả trong sách vở hay qua những hình ảnh
. Dự án này chúng tôi chỉ thì thầm bàn tán với nhau , tuyệt đối không cho người lớn
biết , không dám xin tiền để mua bất cứ thứ gì ,
phải tự làm lấy hết
.
Đầu
tiên là cây Noel , cái đinh của tất cả các lễ Giáng Sinh . Không có cây Noel
thì chả ra cái thể thống gì cả , nhất định phải có bằng được một cây thông . Dễ thôi , gia đình chúng tôi ở Dalat
xứ ngàn thông thì làm gì mà không kiếm được một cây cho ra hồn ! Nhưng lấy ở đâu , làm sao khuân nó
về nhà ? chúng tôi đã lên kế hoạch cả rồi .Nhà
chúng tôi ở gần khu Lê Lai , khu hồ David toàn những biệt thự , gần thác Cam ly , gần Huyện Mọi , những lần đi dạo chơi qua đây thấy đầy những rừng thông ,
thông lớn thông bé cùng khắp , quả là không thiếu . Nhưng có được chặt và mang đi hay không , đó là chuyện khác . Trong đầu óc non nớt của chúng tôi , cây mọc giữa rừng là của
thiên nhiên , không của ai cả , nó không có chủ , nghĩa là chúng tôi có thể đến lấy mang về được ; có thật vậy không ? Vẫn có cái gì đó không ổn . Để tránh hậu sự ,
chúng tôi sẽ đến chặt và mang nó đi vào lúc chạng vạng
tối , lúc đó
không có ai để
ý và nhìn thấy thì vẫn tốt hơn . Đã quyết định như vậy chúng tôi chia nhau đi tìm một cây thông
ưng ý , túc là không to quá chứ không thì làm sao một lũ con nít có thể tha nó về nhà cho nổi ? Một cây thông có dáng đẹp , tức là cành phải
xòe rộng bên dưới và nhọn bên trên ; mỗi đầu cành phải có một ngọn búp màu vàng , để trông xa cứ như là đã được tháp sẵn nến ! Sau khi đã chấm được một cây , chúng
tôi đánh
dấu vị trí kỹ càng . Hôm sau , chờ lúc trời bắt đầu về chiều , chúng tôi chuẩn bị sẵn sàng dao phay , dây nhợ kéo
nhau đến vị trí chiến lược . Rùng thông
êm ả không có ai ngoài bọn nhóc , lá thông rì rào một điệu nhạc êm tai ; chiều tà dần xuống . Ở Dalat mùa đông trời có lạnh hơn nhưng không còn những cơn mưa dầm
mùa hè nữa , trời lúc nào cũng có nắng hanh vàng , đây là thời gian đẹp nhất của thành phố này .
Sau
vài nhát chặt của bọn con trai khỏe tay khỏe chân , cây thông nhỏ ngã xuống một
bên , chúng tôi xúm lại cột các cành cho gọn và cứ thế thay phiên nhau khiêng chiến lợi phẩm về nhà . Nỗi vui của bọn chúng tôi mới thật lên đến tột cùng khi thấy cây thông đã chễm chệ ngự trong phòng khách , thẳng đứng trong một cái chậu
đã được lèn chặt với đá . Trong rừng nó có
vẻ nhỏ bé như vậy mà giờ đây nó như đang vươn lên trước những con mắt trầm trồ thán phục của
lũ con nít , xem nó mới
đẹp làm sao , đúng là vua của núi rừng
: mon beau sapin , roi des forêts ! tiếng nhạc như réo rắt ở đâu đây và cả một trời
mơ mộng thần tiên đang
mở ra trước mắt chúng tôi .
Sau
đó là viêc trang hoàng
cho cây Noel . Chúng tôi dành cả tuần lễ cho việc này ; nào là vẽ hình
thiên thần với đôi
cánh đủ
màu , nào là đi
kiếm những quả thông
trong rừng về ( lại rừng , rừng là
nguồn nguyên liệu vô tận của chúng tôi ! ) sau đó kiếm sơn kim nhũ trắng bạc và vàng để sơn lên , thế là đã có những quả thông đẹp mắt thay thế những quả cầu thủy tinh đủ màu sặc sỡ như trong các tấm thiệp giáng sinh .Chúng
tôi không có tiền
để mua những thứ xa xỉ
ấy , tất cả phải tự sản xuất lấy mà thôi . Các dây kim tuyến thì đành chịu thua , phải đập heo đất để góp nhặt những đồng bạc cắc để mua , chừng 2 dây đỏ và vàng là đã quá đủ rồi ! Còn lại
chúng tôi bèn kiếm
giấy bạc để
cắt xén thành những dải màu và các ngôi sao đủ cỡ , sau đó treo các thứ lên cây thông của chúng tôi .Chi còn
thiếu nến để thắp ; cái mục
này thì đành
chịu thua nếu không muốn gây hỏa
hoạn ; người lớn mà biết được sẽ tịch thu hết mọi thứ ! Ba tôi với vẻ mặt nghiêm khắc khi thấy
chúng tôi lo làm các thứ chuẩn bị cho Noel , đã lầu bầu : nhà có đạo đâu mà ăn Noel ?! Ba tôi không thể hiểu được là đối với chúng tôi có đạo hay không , không
thành vấn đề , chúa hài đồng có sinh ra ở đâu cũng không sao ;
cái chính là chúng tôi đã có được một cây thông lấp lánh ở trong nhà với với mùi lá
thông thơm phức như thể đã thắp lên những ước mơ thần tiên của một lũ trẻ hay mơ mộng .
Sau đó
hàng năm
chúng tôi vẫn lập lại chiến tích này , và ngày càng cải tiến những vật liệu
trang hoàng ; mỗi năm thêm một sợi dây kim tuyến sau đó được cất giữ kỹ càng đến năm sau . Có lúc chúng tôi đã đi kiếm đất sét về để nặn hình các thiên thần có cánh và sơn màu nước lên . Hồi nhỏ tôi rất mê đôi cánh thiên thần như
thể nó sẽ giúp mình bay bổng đến các ước mơ của trẻ thơ chăng ? Sau đó còn mạnh dạn nặn hình đức mẹ và chúa hài đồng để nằm trong máng
cỏ nữa . Chúng tôi còn đào đất ở bên tả ly cạnh nhà để làm một cái hang đá hẳn hoi và để các hình nặn vào trong đó ; ở đây thì có thể thắp nến được mà không sợ hỏa hoạn , hình ảnh lung linh của hang
đá mới thần tiên và
huyền bí làm sao !
Với
số tuổi ngày càng lớn , chúng tôi sau đó đã nghĩ đến chuyên «ăn » Noel .
Ừ thì cũng
phải ăn
cái gì chứ vào dịp cái lễ đặc biệt này ! một cái bánh bûche cổ truyền ? Về khoản này thì tôi đành chịu , bà chị Hà
của tôi cũng
thua luôn . Nghĩa
là chúng tôi cũng
đã thử nát nước rồi mà
sao bánh cứ xẹp lép và cứng như đá ! Phải đợi đến khi một thằng em
trai của tôi lớn lên và trổ tài làm bánh , dần dần chúng tôi mới có những ổ
bánh ra hồn mà ăn
đêm Noel ! khi đó trong nhà , ngoài
mùi thơm của lá thông còn có mùi thơm của bơ , kem và vanille lúc nào cũng quyện vào khứu
giác của lũ
trẻ con háo hức trông chờ .
Khi
đã lớn khôn chút nữa
chúng tôi đã
biết chuyên chở cây
thông bằng xe Honda , cây thông cũng ngày càng lớn hơn , to hơn , cao hơn , các vật liệu
trang trí cũng
thêm phong phú luôn lấp lánh những vì sao lúc nào cũng như thắp nến cho các ước mơ vô cùng tận của một thời .
Hết Giang Sinh này đến Giáng Sinh khác ,
như đã
là thông lệ , chúng tôi tổ chức ở nhà Ba má để con cái cháu chắt tụ họp về đó mỗi năm . Sau này khi Ba Má tôi không còn nữa thì mỗi gia đình thay phiên nhau tổ
chức một lần .
Lần
cuối năm
ngoái có hơi đặc biệt là vì Noel chỉ
sau đám
cưới của một cô cháu mấy ngày . Lần duy
nhất tất cả họ hàng xa gần đều về tham dự :
tất cả được
mời và tất cả đã
nhận lời : từ Mỹ , từ Đức , từ Pháp và cả từ Việt Nam qua mọi người đều nô nức kéo đến như một ngày hội lớn
. Tôi với Quỳ
, mẹ của cô dâu , đã
bàn bạc từ cả 5-6 tháng trước , làm sao để tổ chức một lế Giang Sinh cho tất cả khoảng 60 người . Nói đến con số này mà chóng
cả mặt ! Nhà của ở đây thì be bé xinh xinh , làm sao đủ chỗ cho từng ấy người
mà lại còn phải đúng
bài bản với các thủ tục tất phải có cho một ngày lễ Giang Sinh ?! Trước hết là địa điểm . Suy đi tính lại Quỳ đã nghĩ ra là phải dựng một
cái lều thật to trên khoảng
sân rộng sau căn
nhà đồng
quê của chúng tôi . Nơi đây , giữa mùa hè ngập nắng chúng tôi thường kéo bàn ghế ra ngoài trời vừa ăn uống , vừa thưởng lãm khu vườn ngập hoa lá đủ màu sắc .
Hôm
sau tôi bắt đầu
lôi những đồ
trang trí ra để
chuẩn bị treo đèn
kết hoa cho căn nhà đồng quê và nhất là
cho căn
lều sẽ chứa 60 người
khách đêm
Noel . Một đống
đồ nghề nào là dây kim tuyến , nào là các dây đèn xoắn vào nhau ,
các quả boule cái còn cái vỡ và một tỉ thứ linh tinh khác ; sau một buổi sáng vật vã với mớ bòng bong
này, tôi thất rêm cả người , mỏi cổ đau lưng chỉ muốn nằm vật ra . Nhưng còn phải treo
chúng nó lên nữa chứ . Tôi đã xua mọi người ra ngoài đi chơi để tôi rảnh trí mà trang hoàng ; mọi người cũng muốn giúp một tay
, nhưng đông
quá chỉ tổ dằm lên nhau mà thôi . Căn nhà bỗng êm ắng lạ thường . Nhìn ra ngoài , một màu
xám như chì , mưa bắt đầu rơi , loại mưa rả rích không biết bao giờ mới tạnh đây ! Tôi ra
ngoài kiểm tra cái lều
, vẫn khô ráo không bị dột nước mưa . Tôi ngắm nghía vị trí sẽ dăng dây đèn ở đây , kim tuyến ở kia , những cành
thông ở chỗ này , những quả boule và ngôi sao sẽ đong đưa trên đầu mọi người . Cô cháu từ Mỹ về gọi điện cho tôi hứa sang mai sẽ sang giúp tôi trang trí , ừ
thôi cũng
được , mình còn cả buổi
sáng , cả buổi trưa để
làm . các món ăn
Quỳ cô em đã lo hết , đến tối sẽ khuân hết xuống đây thôi .Bỗng nhiên một
cơn gió lạnh từ đâu
ùa vào , làm tôi co mình trong tấm áo bông , khiếp lạnh thế , không biết làm sao mà ngồi đây ăn uống được ? Tôi hoang mang nhìn lên nóc lều , vẫn còn nguyên đó . Bên ngoài chợt
nghe tiếng rít của gió , các
cây cột chống lung lay mạnh ; tôi đến xem từng cột một , có vẻ cũng chắc lắm , có lẽ rồi gió sẽ lặng đi thôi . Bước vào nhà
dưới cơn mưa , tôi có cảm giác là lạ không an tâm . Ngày mai đã là Noel rồi mà sao
căn nhà lạnh lẽo không
thấy có gì cả , chưa thấy có gì báo hiệu một buổi tối diễm lệ với 60 người , với hoa , đèn , nến thắp và các món ăn nửa đêm . Thật ra thì đã phân công mọi người
rồi , đến giờ khắc họ sẽ mang đến , sẽ như trong truyện thần tiên với một cây đũa thần mọi chuyện đâu sẽ vào đấy cả , tôi không phải
khéo lo .
Đến lúc lên giường nằm
rồi tôi mới chú ý đến tiếng mưa rơi đập vào cửa kính không
ngừng và tiếng hú từng chặp của
gió qua các rặng cây chung quanh nhà . Không có thì giờ mở TV xem dự báo thời
tiết ra sao nữa , không
biết có nói là sẽ có bão to đang kéo đến không đây ? Gió ngày càng dữ dội , rõ ràng là tiếng hú xuyên qua cành
lá , xuyên qua mái nhà , luồn qua ống khói , lùa qua khe cửa .Cũng may là nhà đông người chứ nếu một mình tôi ở đây chắc cũng sẽ đứng tim vì sợ . Chưa bao giờ thấm thía đến thế câu « cây kia
gió giật đùng
đùng » . Vậy mà mọi
người khác vẫn ngủ yên , tiếng ngáy vang đều đều từ khắp các phòng . Chỉ có mình tôi thao thức lo sợ
phập phồng ;mà sợ cái gì nhỉ ? nhà đông thế này …Bỗng nhiên tôi chợt khám phá ra nguyên nhân của
nỗi sợ hãi : cái lều ngoài sân ! phải rồi cái lều với những cột chống
đỡ mỏng manh kia liệu
có chịu đựng
nổi cơn bão này không ? Tôi vội ngồi
dậy , chạy xuống phòng khách nhìn ra ngoài sân : cái bóng trăng trắng của lều vẫn còn đó giữa những tiếng hú dồn dập ở chung quanh .Nhìn đồng hồ : mới 2
giờ sáng ; chưa bao giờ tôi lại
mong trời mau sáng đến vậy ! Tôi vừa ngủ thiếp đi được một chập thì lại bị giật mình thức dậy vì tiếng gió hú trở lại
. Lần này dữ dội hơn nhiều , nhu tiếng gào rú của thú dữ ; mỗi đợt kéo dài lâu hơn kèm với tiếng mưa rơi lộp độp không ngừng . 4 giớ sáng . Tôi lại bật dậy chạy xuống
dưới nhà nhìn qua cửa sổ . Cái gì vậy ? không còn nhìn thấy bóng trắng của
căn lều đâu nữa ! Hoảng hồn
, tôi vội khóac áo ấm và chạy ra sân xem xét : ôi thôi , cái lều đã bị giật sập tả tơi
xuống đất
rồi ! Một đống
nylon trắng nằm ngổn ngang xiêu vẹo chẳng còn hình thù gì cả ở giữa sân , các cột
chống cái thì oằn xuống , cái thì trơ ra nghiêng ngả . cái lều đã sập thật rồi !
Cứ như
thể mình đã
chờ đọi
sự kiện này từ sáng đến giờ ! Một nỗi thất vọng ập đến trong tôi , Bao nhiêu là dự kiến , bao nhiêu là kế hoạch ấp ủ từ bao
nhiêu tháng trời , bỗng chốc tan tành như mây khói ! Lều sập thì đã đành , nhũng làm sao đây cho dêm Noel sắp tới
, làm sao kiếm chỗ cho đủ 60 người ngày mai
? Thôi đành
vậy nhưng phải có gấp một kế hoạch khác .
Nhất định
phải có cách . Tôi cũng
không thể gọi điện
thoại cho Quỳ
giũa đêm thế này ; nó cũng đã mệt lả vì tiếp khách bên nó ở trên
nhà ở Bruxelles . Cho nó ngủ thêm vài giờ nữa trước khi báo hung tin . Đến gần 7 giớ sáng tôi
gọi cho Quỳ :
giọng ngái ngủ : gì vậy ? cái lều sập rồi ! Lều gì , lều nào ? Cái lều chapiteau để làm Noel ở Clabecq . Đêm qua gió bão đã giật sập mất lều rồi ! Giọng tỉnh hẳn : vậy sao , để tớ chạy xuống xem
sao !
Và
cuối cùng chúng tôi cũng rất hoan hỉ vì đã có được một đêm Giáng Sinh quy tụ mọi người thật đầm ấm và vui vẻ hết sức với những kỷ niệm
đáng để đời . Mọi người không
ai còn nghĩ
về cái lều bị gió giật sập hôm
trước , hóa ra thế
mà lại hay !
Thế đấy , những mùa Giáng
Sinh đến rồi lại đi , nối tiếp nhau , và đã để lại trong ký ức
chúng tôi nhiều kỷ niệm khó quên ,
cứ như cuộc đời
của chính mình trải dài ra trước mắt ,
những vui buồn thời thơ ấu , nhũng thay đổi thời cuộc , những
mất mát , những sinh lão bệnh tử , tre già đi thì đã có măng mọc , cứ thế con tạo xoay vần và
tôi sẽ là một vòng quay ở trong đó .
TỐ MAI - Bruxelles 8/12/2014
No comments:
Post a Comment