| "Cứ tưởng...." |
Chị hỏi “Nhà số 7 đấy
sao?” Mình ngậm ngùi trả lời “Không , không phải. Đó là hình chụp ở Spain”. Chị
nói “Trời ơi, tưởng…”. Mình thở dài, ừ, cứ tưởng… Nhà số 7, mình đã xa nó bao
nhiêu năm rồi chưa một lần quay về, lâu đến nỗi nó dường như không còn tồn tại
nữa, lâu đến nỗi nó chỉ còn là nỗi ám ảnh thỉnh thoảng hiện về trong những giấc mơ bồi
hồi rạng đêm về sáng. Đây chỉ là một góc phố của Pals, nơi có con dốc, vách tường
và giàn hoa giấy giống như căn nhà số 7 ngày nào. Góc phố Pals năm 2016 mang
hình ảnh số 7 Dalat năm 1980 làm mọi người cứ tưởng, làm mình cứ tưởng…
Trong vòng ba ngày lượn
lờ các bãi tắm gần Begur, cả nhà cứ va vào bảng chỉ đường đến Tamariu lúc ẩn
lúc hiện, thế là mọi người quyết định đến Tamariu xem có cái gì. Tamariu thuộc
về địa phận Palafrugell nơi du khách đổ
đến ồ ạt, tràn đầy các bãi biển nổi tiếng như Calella, Llafranc…So với
Palafrugell, Begur chỉ là “nhà quê dân dã”.
| Tamariu |
Nhà mình có truyền
thống thay đổi ý kiến xoành xoạch, quyết định mọi chuyện chỉ trong tích tắc cho
nên thay vì thả cá sấu ở Tamariu, cái mì ống màu tím lại xuất hiện trong làn nước
trong vắt của bãi tắm Alga Dolça. Chỉ vì cái tội không thích chốn đông người đấy
thôi. Buổi sáng kéo đàn kéo lũ tới Tamariu thì đã khoảng 10 giờ, và theo truyền
thống tìm và chờ đậu xe, rồi xếp hàng trả tiền parking đến mướt mồ hôi, bãi biển Tamariu đã đầy những người không phải
lệ thuộc vào xe cộ, có tiền thuê nhà sát bãi biển, rồi thì thả thuyền thả bè đậu
kín mặt nước. Cái bà ở quầy Info dúi cho mình một tấm bản đồ in đầy tiếng Tây
Ban Nha, lấy cây bút highlight quẹt thêm một màu vàng trên con đường nhỏ xíu
nhìn toét mắt, bảo nếu chịu khó đi bộ khoảng 15 phút ra bãi Alga Dolça này thì
cảnh sẽ đẹp hơn, sẽ riêng tư hơn, sẽ vắng người hơn. Alga Dolça, cái tên nghemang
đầy âm hưởng vùng Địa Trung Hải rực rỡ làm mình quyết chí lôi kéo mọi người từ
bỏ Tamariu, chực chỉ Alga Dolça.
| Alga Dolca |
Nghe lời bà ấy cộng
với cái bản đồ, cả lũ lạc toe lạc toét. Càng đi càng thấy xa biển dần dần, xa bãi
cát dần dần, con đường vút thẳng lên dốc đến nỗi hai bắp chân muốn bị chuột
rút! Nhìn phái đoàn ôm cá sấu với vác mì ống vác dù hì hà hì hụi leo dốc thấy
mà thương. Nhưng rồi đường đi nào cũng sẽ tới một cái gì đó. Cả nhà đổ xuống bãi
cát Alga Dolça chật ních vào đúng ngọ. Hình như cái bà ngồi ở quầy Info buồn đời
quẹt màu vàng cho bất cứ ai đến hỏi thăm nên mới ra cớ sự. Mình tính tách ra đi
tìm ghềnh đá nhưng thiên hạ sau khi bị đi lạc vòng vo đã quá mệt nhọc nên quyết
định cắm dù ngay bậc thang đổ xuống bãi cho khỏe.
Nước trong các vịnh
khi nào cũng trong hơn, lặng hơn vì ít sóng. Alga Dolça không ngoại lệ. Màu nước
trong leo lẻo mời mọc mọi người đeo ống thở vào đi săn cá. Và tất nhiên sau màn
đi lạc thì độ lạnh của Alga Dolça chẳng đáng kể. Cá ở Địa Trung Hải màu sắc
không bằng biển Carribes nhưng mình chỉ cần nhìn thấy bất cứ con gì miễn không
phải là người nhúc nhích dưới nước là mình đã vui lắm rồi.
| Pals |
Lần này mình không kể
chuyện biển nữa mà là chuyện phố cổ Pals kia. Các phố cổ ở Châu Âu khi nào cũng thu hút mình
vì những con đường nhỏ hẹp, cấm tiệt xe cộ đi vào, nhà cửa xây bằng đá, và nếu
thấy một pháo đài trên nóc nhà thì chẳng lấy làm ngạc nhiên. Pals là một trong
những phố cổ như thế.
Đại khái như thể nào
cũng có một ông vua hay một lãnh chúa sống ở đây, rồi thì sẽ có đánh nhau với
ai đó vì nhìn cái dàn pháo đài là biết liền. Mình ngắm nghía một bức tường có để
một cái bình cổ cao chót vót, tưởng tượng không chừng cái bình đó đang chứa một
đống xương mục của ông thánh bà thánh tử vì đạo nào đó. Nhìn chung quanh chẳng
thấy bảng đề gì cả đành ráng đi gần một đoàn khách du lịch đang nghển cổ nghe
hướng dẫn viên thao thao bất tuyệt, khổ nỗi cả đám nói tiếng Tây Ban Nha cho
nên mình chào thua. Té ra để giữ gìn cảnh
quan và để cho dân địa phương có nồi cơm, các di tích lịch sử ở Pals không được
chú mục gì cả. Đành về nhà tìm Google học hỏi thêm. Pals có bốn tòa tháp vây chung quanh và một
cái đồng hồ mặt trời to đùng ở giữa quảng trường, được gọi ưu ái là Torre de
les Horses, hay Tháp Đồng Hồ theo tiếng Việt của mình. Mình tha thẩn khắp nơi
đi chụp hình, riêng cái đồng hồ đá này ngỡ là cái mặt bàn xấu xí nào đó nên lờ
tít, không ngờ đó là điểm nhấn của Pals!
Pals có những tiệm
bán đồ lưu niệm mà mới nhìn thoáng qua, trông giống y như quán hàng xén, đồ đạc
xếp tràn ra khỏi cửa, lại gần mới thấy
hũ lọ chai chậu được làm thủ công ở địa phương, thở phào vì không phải “made
in China” và giá cả cũng phải chăng, vừa túi tiền du khách, những kẻ đã chi
không biết bao nhiêu cho con đường lục lâm thảo khấu “Payage” đi ngang qua Pháp,
từ phía Bắc đổ xuống.
Và trong khi lang thang
trên những con hẻm của Pals, mình tìm thấy một khúc “màu hoa vách tường nhà số
7”, thoáng bồi hồi tự hỏi dàn hoa giấy năm xưa nay ở đâu, vách tả li năm xưa
còn trơ trơ cùng với thời gian hay không. Rồi tự dưng thấy tất cả chìm dần dần
vào quên lãng. Đã bao nhiêu năm rồi còn gì. Cái tuổi thơ đã xa tít tắp, bây giờ
ngồi nhớ lại, đâm ra mù mờ, lẩn thẩn và thi thoảng tự nhủ hay mình bị bệnh
Dementia rồi đây, cái bệnh quên hết hiện tại chỉ nhớ về quá khứ?
| Tiệm chap phô |
Quanh co với Pals chỉ
trong vài tiếng, ra về hân hoan đánh dấu thêm một thành phố mình đặt chân tới
trên trái đất này và không biết đến bao giờ sẽ quay trở lại. Đành thở dài “biết
đâu được”.
Lan Hương
Fort Worth
(09/30/2016)
| Bình nguyên Girona |














