Cửa kính mặt tiền
bị nứt một đường dài chỉ một tuần lễ sau ngày gian hàng bước
qua năm thứ 25 , do bìa gỗ vây quanh nứt nẻ bởi thời gian
cộng với đợt lạnh bất ngờ ập đến tháng giêng vừa qua. Những chữ dán
trên kính cũng đang tróc lở , mỗi lần rơi rụng đi một ít mảnh vụn khi
kính được lau .
Tôi đứng đối diện với
gian hàng, mới thấy một phần tư thế kỷ để dấu ấn của mình ở khắp mọi
nơi.
Căn nhà có nhà hàng
của tôi không có gì đặc biệt, chỉ là một trong hàng loạt những cấu trúc
nhà ở thành phố này xây dựng vào năm 1930. Nhà có mặt tiền bằng
gạch trắng xanh rằn ri, tầng trệt để kinh doanh có tấm kính lớn
với một góc uốn vòng cung, cùng với cặp nắm đấm cửa mang hình hoa lys bằng
đồng. Trần nhà cao nhưng không được trang trí với những chi tiết tỉ mỉ như
thường thấy trong các căn nhà khác cùng thời , thế thôi.
Ngày đầu xa xưa chuẩn
bị sửa sang lại căn hàng, cả nhà xúm vào giúp, kể cả Ba Má . Không biết gì đến
những hóa chất làm bong tróc nhũng chữ dán của người chủ trước, chúng tôi
ra sức cạo đi bằng ...dao , kết quả là một khoảng trầy lớn nằm chễm chệ
trên kính từ hồi đó đến giờ. Gian hàng mang tên của tôi , tên của những
đóa hoa dại phủ kín rực rỡ những vạt đồi của Dalat xa xưa vào tháng cuối
năm. Nên chúng tôi đã hân hoan sơn phết lên mặt tiền đá xám màu vàng tươi tắn,
và các khung gỗ đánh vernis cổ xưa được khoác màu lá xanh. Ông
anh với mắt nhìn nghệ thuật như người bản xứ, hãi hùng khi thấy
nhà hàng sáng choang màu sắc vùng nhiệt đới, nổi hẳn lên cạnh mặt
tiền xám đen của nhữngngôi nhà chung quanh.

Lần thắng đợt đấu giá
lấy lại căn hàng diễn ra rất căng thẳng, nên khi đặt bước chân
đầu tiên vào gian hàng, tôi không khỏi không xúc động khi nghĩ mình đã
bước được bước đầu tiên để bắt đầu cuộc sống độc lập của mình
từ đây. Chấm dứt những sáng dậy sờm từ 4 giờ đi làm việc tại một khách sạn,
chấm dứt những cảnh xây sát với bạn cùng làm, những đứa sinh ra để làm công
việc đó, không hề nghĩ đến chuyện vươn lên. Chấm dứt những đấng sếp lớn
sếp bé ra rả dạy chúng tôi, công việc này, công việc của một "
commis de salle polyvalent ", nôm na là chân sai vặt, không phải chỉ là
hùng hục làm việc chân tay, mà phải biết dùng đén cả trí óc. Và những lúc
phải xếp hàng, xòe tay ra cho một con mụ da đen chằn ăn trăn quấn kiểm soát mức
độ sạch sẽ, thậm chí chỉ còn thiếu màn vạch tóc xem có chí rận gì không
nữa mới vừa lòng Mụ ta. Tôi vẫn nuốt đi những dòng nước mắt
tủi thân, và hứa với lòng mình sẽ đi ra khỏi thế giới này sau khi đủ số
vốn mở cửa một hàng ăn, lối thoát duy nhất của tôi trên xứ sở mới, xóa đi
từ những ngày tháng ấy giấc mơ trở lại trường học do tuổi đời và gia đình
riêng của mình cần phải đứng thế tự lập cách nào nhanh nhất.
Gian hàng cho đến
giờ vẫn còn những trang trí căn bản như từ lúc đầu. Bên trong ,
tấm kính lớn áp một măt tường để giúp tạo ảo giác căn hàng rộng bề ngang,
những vách tường còn lại lồi lõm theo kiểu nhà xứ nóng làm
chúng tôi hết sức vất vả mỗi lần sơn quét lại, nhưng lại làm tôi nhớ đến căn
nhà số 12 Yagut xưa kia, cũng có kiểu tường như thế ở mặt tiền. Trần nhà bằng kim
loại, mỗi lần lau chùi trẹo cả cổ, nhưng chúng tôi chưa có ý định thay đổi, vì
dây điện bắt chằng chịt dấu bên trên. Mớ bàn ghế thuộc loại xưa cũ, hãng
sản xuất ra đã phá sản đóng cửa từ lâu, chúng tôi cũng không thay đôi vì rất
tiện để sắp xếp lại khi có khách nhiều hoặc ít. Thi thoảng tôi hứng lên thì
gian hàng được sơn phết lại, làm khổ đức ông chồng với dàn đèn và trang trí
theo bốn mùa, dù không biết có phải nhờ vậy mà có thêm khách hay
không, nhưng với tôi, là chứng tỏ sự cố gắng không ngưng nghỉ của mình để giữ
gian hàng đi qua mọi khó khăn, phần thì hàng quán khác nhan nhản chung
quanh phần thì các đợt khủng hoảng kinh tế : năm 1991 và
mới đây, năm 2008 kéo dài ảnh hưởng cho đến giờ.

Tôi đã trải qua 25 năm
trong khoảng không gian chưa đến 40 m2, với đủ loại trang trí làm theo trí
tưởng tượng của tôi. Mùa xuân được đón chào với màu hồng của hoa mai dại
gắn trên những cành cây khô ở mặt tiền, những bình hoa tươi tắn trước mặt
kính lớn, cùng những tấm vải màu xanh như đồng cỏ sống dậy sau mùa đông băng
giá, lác đác những bông hoa tulipe được giăng trên tường. Đến tháng hè ,
lối bước vào hàng được đặt một tấm hình to chụp một cánh đồng đầy hoa
dại muôn màu sắc. Trước bệ kính, thêm mấy con cóc màu xanh vắt vẻo
trong những tư thế thư dãn, không biết tại sao lại làm tôi nhớ đến thằng cháu
trai con của ông anh đầu, thằng bé hồi nhỏ làm bố mẹ nhọc nhằn về
mức độ relax của nó trong việc học, không có gì là vội vã. Ngày nó tốt nghiệp
được bằng y tá , cả nhà thở phào mừng rỡ. Tháng 9, cái tháng tôi thích nhất
trong năm, khi nhìn màu nắng vàng có sắc úa tàn ngay từ lúc bình minh và những
màu lá rức lên màu sắc dữ dội trước khi lìa cành, cùng những đợt lạnh se da, là
nguồn cảm hứng cho tôi giăng vải màu đỏ đậm ấm cúng quanh các bức tường, cùng
những chùm đèn khoác lá vàng chen lẫn những chùm nho đen chín mùa thu
hoạch đệm thêm những hạt quả màu đỏ và màu cam .Các bệ cửa đầy
nhóc những trái bí đủ mọi hình dạng.
Tết đến, nhớ mãi năm gian
hàng đầy những câu đối màu đỏ , tác phẩm rất khéo tay của thằng em tôi
làm cho nhân dịp tổ chức "tết mở rộng", nghĩa là mời thêm bạn
bè của đại gia đình, những người đã giúp chúng tôi bước đầu đặt chân
đến đây lập nghiệp đến chung vui. Nó đã có một đêm dài sáng tác cùng
những dòng nước mắt rơi, vì biết Ba sắp bỏ chúng tôi đi. Đến ngày đại tiệc, Ba
trên lầu không xuống được, vài người trong gia đình còn phải đi lên giúp lau
rửa Ba sau lúc đi vệ sinh, nên tiếng cười nói xôn xao chỉ còn lại dư âm cho tối
hôm sau, gia đình tôi cùng Bà chị cả đến thăm, cõng Ba xuống nhà, đặt trên xe
lăn đẩy đi thăm một vòng trang trí trong hàng, Ba ậm ừ không khen không chê,
như kiểu Ba vẫn làm thế với con cái. Hay Ba chỉ còn nhìn thấy những ảo giác
quanh mình, những người chiến binh, những khuôn mặt không quen biết đứng sẵn
trước khung cửa vẫy gọi Ba ra đi, cuộc sống thật sự với con cái quây quần chung
quanh chỉ còn là cuộc sống hờ.
Ba Má có còn nhớ
không? Cái tết được trang trí bằng 171 đóa hoa hồng treo trên trần nhà, tượng
trưng cho tuổi đời của Ba với Má cộng lại, cũng là tác phẩm của thằng em.
Gian hàng của tôi là
như thế, không phải chỉ để bán hàng ăn , mà còn là nơi sinh hoạt chung của đại
gia đình : Noel , Tết , và sau này, những tiệc tang cùng những đám giỗ của Ba
và Má.
Vất vả không thiếu,
căng thẳng không thiếu, nhưng bây giờ, khi đang mấp mé ở độ tuổi về hưu, tôi
bỗng dưng ngại ngần khi nghĩ đến chuyện rời xa nó, rời xa nơi chốn đã cho tôi
bao nhiêu cảm xúc vui buồn lẫn lộn.
Nhớ thực đơn đầu tiên được
soạn ra, cả nhà đọc và nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ, kẻ cho đến lúc đi
lấy chồng mới biết thổi nồi cơm, và kinh nghiệm làm nhà hàng chỉ là một
nồi mì quảng lúc đầu, sau đó là nồi bún bò nghi ngút khói mỗi buổi sáng, kế
sinh nhai của tôi khi bị nghỉ việc khỏi ty xây dựng Dalat.
Tôi còn phục tôi nữa
là, những tên gọi món ăn không bay bướm cỡ "loan phụng cầm duyên
" , nhưng cũng kêu rổn rảng ra trò : chả cuốn của cung đình, gỏi
cuốn mùa xuân, mì xào thập cẩm, gà xào hạt điều, vân vân, nặn ra được tòm tèm
cũng mấy chục món để tự ... làm khổ mình( và làm khổ mấy đứa con mỗi lần phải
giúp mẹ nó sửa đổi lại thực đơn).
Không một chút kinh
nghiệm làm việc với tầm nhìn xa hơn nồi bún bò. Bà chị dâu bên Mỹ
phải quay luôn cho một cuốn vidéo, từ cách cắt thịt, cách làm sốt,
định lượng để không phung phí, cỡ pho cẩm nang "cuisine pour les nuls
", dịch ra là gia chánh cho kẻ không biêt làm bếp. Cái màn bắt chước theo
bếp của bả không dễ dàng, vì nhà hàng của bả cho khoảng 300
khách, tôi phải trước hết thay đổi đơn vị đo lường, từ "pound" ra kí
lô, từ "gallon" ra lít, rồi sau đó chia cho 10, vì chỗ tôi
nhỏ như hành tinh của cậu hoàng con, chỉ có 11 cái bàn với hơn 30 cái ghế,
nên những con số tính toán rất chóng mặt vì bắt đầu bằng 0,00.... ! Bả
còn bày cho một chiêu gia truyền là cách pha bột nêm khiến cho bao nhiêu đầu
bếp của tôi đi ra đi vô như bươm bướm bay, mà vị nêm không có gì thay đổi.
Tôi quyết định xây
dựng nghề nghiệp mình dưới khẩu hiệu " ngon, rẻ, sạch, và
nhanh".
Kết quả là 7 năm
đầu cấy cày không đi hè đông hè tây, đám cưới của mấy đứa em phải bỏ ống
cả năm mới đủ tiền mừng, lấy tiền thưởng nhà nước cho đận sinh Tố An để trả hóa
đơn điện, hàng tháng lo chạy cho đủ tiền nhà và chi phí các loại, lúc nào cũng
như nước lụt đang sắp dâng lên ở cấp báo động đỏ, vì bán rẻ quá mà khách lại
không đông. Có lúc xanh mặt nghĩ, kiểu này đến già cũng chưa sắm được nhà
để chấm dứt cảnh nhà thuê.
Ngon thì không biết có
thật không, nhưng có những nhóm khách tình cờ đến đúng trong một thời điểm nào
đó, giúp chúng tôi qua cơn nguy cấp. Chả hạn như lần tôi bị cấm cung trong
nhà thương cả mấy tuần lễ vì mổ sinh Tố An cộng với cái ruột thừa, đứng trên
lầu 10, nhìn dòng người màu sắc quần áo vui vẻ cho những ngày đẹp trời của
tháng 5, nghĩ chắc hàng mình khách khứa đang sập sình, gọi điện thoại về hỏi
thăm con em đang coi hàng dùm, nó không nỡ nói thật là hàng đang ế chỏng gọng vì
khách hàng đi tìm vườn tược và vỉa hè để ngồi phơi nắng mùa xuân, là cái hàng
tôi không có, thì có một nhóm khách Nhật sẵn sàng ngồi chờ đằng trước cửa đợi
chồng tôi chạy vội từ nhà thương về mở cửa hàng, lại còn giúp khiêng vác
thức ăn vì chồng tôi xoay sở có một mình. Hoặc ông khách người Mỹ ái ngại nhìn
chồng tôi tay băng vì đi mổ một cái gân vẫn hùng hục làm đủ mọi chuyện, ăn
xong, tự thu dọn hết, thiếu điều đi luôn vào bếp tự sản xuất thức ăn .Chả hạn
như chị em trong nhà kéo người quen và nhân viên làm chung đến ăn ủng hộ. Cứ
buồn cười mãi với kỷ niệm lần con em dẫn sếp đến ăn, gọi món salade tôm cho
sếp mà lo tôm có xuất hiện đầy đủ không hay lại thẹn thò núp
dưới cả đống hầm bà lằng rau trộn, bới mãi không ra.
Chủ trương sạch mới
làm tụi tôi nổi gai ốc mỗi khi nghĩ lại. Thứ sáu hàng tuần , chồng tôi thức đến
2 giờ sáng để lau chùi. Ông anh dẫn người bạn đến ăn , cả buổi tối chỉ có đúng
hai người, thấy chồng tôi tay giẻ tay thuốc chùi rửa, miệt mài gian trước
với gian sau, ông anh chóng cả mặt phải tha thiết kêu gọi ngưng kỳ cọ . Mãi đến
mấy năm sau kể từ ngày khai trương, thị trường lao động xuất hiện đội quân
lau chùi đến từ các nước Đông Âu, mới ngẩng đầu lên được một tí .
Thi thoảng một em
dán, đang giờ đông khách, bò lên tường ngo ngoe haii cái râu ăng ten, tự hỏi
" ta đang ở đâu vậy cà ? " không sao mà thanh toán được ẻm một cách
kín đáo, đành để khách cùng ngắm nghía, tôi lờ đi kiểu "no comment ".
Nhưng sau đó nộp không biết bao nhiêu tiền cho chuyên
viên đến diệt chúng tận gốc.
Sự nhanh nhẹn của tôi
thích hợp với nghề này. Có cái là không phải cả ê kíp làm việc của tôi đều
nhanh. Vấn đề nhức đầu của tôi nằm ở đây sau hơn phần tư thế kỷ trong nghề.
Tuyển lựa người làm
còn hơn tuyển lựa tài tử để tìm cho ra người nhanh nhẹn. Người làm được
thì eo sèo lương lậu, tôi nhức đầu quá đành lót lá dẫn ra cửa. Người chậm chạp
hơn vẫn được giữ lại lâu hơn , chúng tôi tự an ủi nhau , cốt là tính tình không
ba đá , còn thì họ cũng chỉ có hai tay ....
Có những người khách
đi theo chúng tôi từ thuở khai trương cho đến giờ, cả chủ lẫn khách già đi theo
năm tháng. Có khách đã đi về thế giới bên kia, phần lớn rất đột ngột, khiến tôi
vẫn thấy chút se lòng khi nhớ về họ với những thói quen và những góc ngồi quen
thuộc.
Khách được chúng tôi
đặt tên theo kiểu của mình, "Bà Cánh Gà " vì chỉ mua đúng món này
trong hàng tôi, Bà "Deux Euros " vì lúc nào cũng để lại trên bàn số
tiền típ như thế , "Ông Hàng Xóm " dù ông ta đã dọn nhà đi rất xa ....
Tôi không biết tên khách, tôi không biết nhiều đến gia cảnh của từng người,
quan hệ của tôi với họ chan hòa nhưng chừng mực, những câu chuyện vẫn chỉ là
thời tiết nắng mưa không chết ai . Nhưng gian hàng là nơi cho tôi cơ hội
giao tiếp và thực hành tiếng bản xứ. Nghĩ đến lúc nào đó , không làm việc
nữa, quay về với máy ordinateur cùng mớ bạn ảo , chỉ còn những lời nói
thầm, chắc tôi sẽ thấy rất thiếu vắng.
Vậy đấy, một nghề
nghiệp dễ dàng mà không dễ dàng, một gian hàng đang sắp biến thành đồ
cổ trước những phong trào e-food , e- cooking , cuisine des voisins
, easy food , dịch vụ giao thức ăn bằng xe đạp , order trên máy tính... . Khách
quen vài người xài địa chỉ e-mail của hàng tôi, vẫn còn cẩn thận gọi tel cho
tôi nhắc mở e-mail ra mà đọc ! Thêm cái nhà nước đòi cài caisse noir , kiểm
soát tất tật mọi nguồn thu chi, người làm phải bấm giờ đến làm việc... Những
cái đang xảy đến đang khiến tôi đôi khi nản lòng, thấy mình bị không đi
kịp với thời đại máy tính , biết rằng một thời hoàng kim đã đi qua.
Đứng đối diện với tấm
kính vỡ, trong tôi dấy lên niềm xúc động . Sờ vào những vết nứt, sờ vào những
vết tróc lở, tôi thì thầm với gian hàng của tôi : chúng mình sẽ không bỏ nhau ,
phần tư thế kỷ chia sẻ buồn vui đã đi qua, sau đây mình sẽ khoác một màu áo trang
trí khác, hợp thời hơn , nhưng cuộc chiến đấu sẽ vẫn tiếp diễn , không lùi bước
, và không bó tay. Ý nghĩ về hưu sớm vui vầy với cháu đã phải dẹp qua một
bên, vì cháu được đi nhà trẻ , gặp mỗi một lần trong tuần trừ khi chúng
ốm đau, mà tôi luôn luôn mong muốn chúng có sức khỏe tốt . Nên nếu không muốn
hai cái mặt già đối diện nhau suốt ngày, thì còn phải cấy cày , hân hoan cấy
cày nếu sức khỏe còn cho phép . Và gian hàng sẽ vẫn tiếp tục là nơi chiếm hết
già nửa ngày trong tuần để tôi còn chứng minh khả năng làm việc của mình, không
đếm thời gian qua nữa, vì chưa thấy rõ ràng đích cần phải đến, chỉ nghĩ đến
ngày sinh nhật thứ 25 của hàng như một mốc thời gian.
Hương Quỳ
Bruxelles 03/17/2016


No comments:
Post a Comment